<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Hảo Nguyễn &#187; Đọc và suy ngẫm</title>
	<atom:link href="http://haonguyen.com/category/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://haonguyen.com</link>
	<description>Nguyễn Ngọc Hảo</description>
	<lastBuildDate>Mon, 30 Jan 2012 03:54:28 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
<xhtml:meta xmlns:xhtml="http://www.w3.org/1999/xhtml" name="robots" content="noindex" />
		<item>
		<title>Trở lại với bài thơ: &#8220;Em bảo anh đi đi!&#8221;</title>
		<link>http://haonguyen.com/tho-tinh/tro-lai-voi-bai-tho-em-bao-anh-di-di.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/tho-tinh/tro-lai-voi-bai-tho-em-bao-anh-di-di.html#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 14 Dec 2011 16:53:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ sưu tầm]]></category>
		<category><![CDATA[Thơ tình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3707</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay tình cờ  nghe lại bài này, tìm thêm và post cho các bạn đọc cùng. Hi, toàn bộ là sưu tầm trên internet thôi 1/(Người dịch: Huyền Anh) Em bảo: anh đi đi! Sao anh không ở lại ? Em bảo: đợi chờ chi! Sao anh xa em mãi ? Lời em buông [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="excerpt">
<div id="attachment_3708" class="wp-caption alignleft" style="width: 210px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/12/17052011.jpg"><img class="size-full wp-image-3708 " style="margin: 10px;" title="Em bảo anh đi đi (hình minh họa)" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/12/17052011.jpg" alt="Em bảo anh đi đi (hình minh họa)" width="200" height="170" /></a><p class="wp-caption-text">Em bảo anh đi đi (hình minh họa)</p></div>
</div>
<div><em>Hôm nay tình cờ  nghe lại bài này, tìm thêm và post cho các bạn đọc cùng. Hi, toàn bộ là sưu tầm trên internet thôi <img src='http://haonguyen.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /><br />
</em></div>
<p>1/<strong>(Người dịch: Huyền Anh) </strong><strong></strong></p>
<p>Em bảo: anh đi đi!<br />
Sao anh không ở lại ?<br />
Em bảo: đợi chờ chi!<br />
Sao anh xa em mãi ?<br />
Lời em buông cứng cỏi,<br />
Lệ em trào mắt đen.<br />
Sao anh tin lời nói,<br />
Mà không nhìn mắt em?<br />
<span id="more-3707"></span><br />
2/ <strong>(Silva Kaputikyan) </strong><strong></strong></p>
<p>Em bảo anh: Đi đi!<br />
Sao anh không đứng lại?<br />
Em bảo: Thôi, ích gì&#8230;<br />
Ai ngờ anh xa mãi.</p>
<p>Đôi mắt em, lặng im.<br />
Nhưng mắt em nói thật.<br />
Sao anh tin lời em,<br />
Mà không tin đôi mắt?<br />
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;<br />
3/<br />
Em bảo: &#8220;Anh đi đi&#8221;<br />
Sao anh không đứng lại ?<br />
Em bảo: &#8220;Anh đừng đợi&#8221;<br />
Sao anh vội về ngay ?</p>
<p>Lời nói thoảng gió bay<br />
Đôi mắt huyền đẫm lệ<br />
Mà sao anh dại thế<br />
Không nhìn vào mắt em</p>
<p>Mà sao anh dại thế<br />
Không nhìn vào mắt em<br />
Không nhìn vào mắt sầu<br />
Không nhìn vào mắt sâu ?</p>
<p>Những chuyện buồn qua đi<br />
Xin anh không nhắc lại<br />
Em ngu khờ vụng dại<br />
Anh mơ mộng viễn vông</p>
<p>Đời sống nghiệt ngã không<br />
cho chúng mình ấm mộng<br />
Thì thôi xin gửi sóng<br />
Đưa tình về cuối sông</p>
<p>Thì thôi xin gửi sóng<br />
Đưa tình về cuối sông<br />
Đưa tình về với mộng<br />
Đưa tình vào cõi không.<br />
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;<br />
4/<br />
a. Em bảo anh đi đi<br />
Sao anh không đứng lại?<br />
Em bảo: Thôi, ích gì&#8230;<br />
Ai ngờ anh xa mãi.<br />
Đôi mắt em, lặng im.<br />
Nhưng mắt em nói thật.<br />
Sao anh tin lời em,<br />
Mà không tin đôi mắt?</p>
<p>b. Em bảo anh đi đi<br />
Sao anh không đứng lại<br />
Em bảo anh đừng đợi<br />
Sao anh vội về ngay</p>
<p>Lời nói thoảng gió bay<br />
Đôi mắt huyền đẫm lệ<br />
Sao mà anh ngốc thế<br />
Không nhìn vào mắt em?</p>
<p>c. Em bảo: anh đi đi!<br />
Sao anh không ở lại?<br />
Em bảo: đợi chờ chi<br />
Sao anh xa em mãi?</p>
<p>Lời em buông cứng cỏi,<br />
Lệ em trào mắt đen.<br />
Sao anh tin lời nói,<br />
Mà không nhìn mắt em?</p>
<p>d.Em bảo anh đi đi<br />
Sao anh ko đứng lại<br />
Em bảo anh đứng lại<br />
Sao anh vội quay đầu</p>
<p>Lời nói như gió bay<br />
Đôi mắt huyền đẫm lệ<br />
Sao anh thật là ngốc<br />
Không nhìn vào mắt em</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/tho-tinh/tro-lai-voi-bai-tho-em-bao-anh-di-di.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cái sướng của đàn ông độc thân</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/cai-suong-cua-dan-ong-doc-than.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/cai-suong-cua-dan-ong-doc-than.html#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Dec 2011 02:25:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3702</guid>
		<description><![CDATA[Phim ảnh, quảng cáo khiến đàn ông tin rằng phải có vợ mới hạnh phúc. Vì thế, chàng độc thân thường tủi thân mà không biết rằng mỗi thứ có cái sướng của nó. Cuộc sống độc thân có nhiều niềm hạnh phúc mà chỉ tới khi ‘đeo gông vào cổ’ rồi, đàn ông mới [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3703" class="wp-caption alignleft" style="width: 260px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/12/docthan1.jpg"><img class="size-full wp-image-3703" title="Độc thân cũng sướng (hình minh họa)" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/12/docthan1.jpg" alt="Độc thân cũng sướng (hình minh họa)" width="250" height="194" /></a><p class="wp-caption-text">Độc thân cũng sướng (hình minh họa)</p></div>
<p>Phim ảnh, quảng cáo khiến đàn ông tin rằng phải có vợ mới hạnh phúc. Vì thế, chàng độc thân thường tủi thân mà không biết rằng mỗi thứ có cái sướng của nó. Cuộc sống độc thân có nhiều niềm hạnh phúc mà chỉ tới khi ‘đeo gông vào cổ’ rồi, đàn ông mới nhận ra.</p>
<h3>Không phải nghe cằn nhằn</h3>
<p>Bạn đã bao giờ chịu cảnh người yêu cáu tiết và &#8220;đàn áp&#8221; mình chẳng vì lý do gì? Độc thân sẽ không phải làm bia bắn cho những cảm xúc không lý giải nổi của phụ nữ. Độc thân đồng nghĩa với bình yên và không phải nghe phụ nữ cằn nhằn. Nếu bạn thức dậy trên ghế sô-fa, đó là bởi bạn muốn ngủ ở đó.</p>
<h3>Có thể sân siu về cân nặng</h3>
<p><span id="more-3702"></span>Thời gian ở phòng tập thể hình, bạn có thể thả lỏng bản thân và vui vẻ bên bạn bè. Không yêu đương, bạn có thể xuề xòa với bản thân một chút. Đi uống bia và mặc chiếc áo phông sờn vải, chiếc quần sóc có mấy lỗ thủng nhỏ. Nhếch nhác, lười biếng một tí khiến ta thoải mái. Nhưng đừng quá bệ rạc đến nỗi không thể lấy lại phong độ kịp thời khi gặp người ưng ý.</p>
<h3>Tận hưởng tự do</h3>
<p>Thời gian rảnh bạn có thể tận hưởng cảm giác thú vị khi ở một mình, cũng có thể dùng để nâng cấp bản thân. Độc thân buộc bạn phải tự làm những việc như nấu ăn, giặt ủi, dọn phòng&#8230; Thành thạo việc nhà khiến bạn thêm hoàn hảo và mẫu mực – điều này sẽ nâng cấp hình ảnh của bạn muốn chinh phục ai đó. Tâm thế thư thái, dáng vẻ ung dung, người đàn ông biết trân trọng phút giây tự do sẽ khiến phụ nữ… thèm vì họ biết bạn không túng thiếu tình cảm, bạn có cuộc sống riêng và không dính chặt lấy đàn bà.</p>
<h3>Tự quản lý tài chính</h3>
<p>Khi yêu đương, bạn sẽ phải dùng tiền lương để trang trải ‘tình phí’. Độc thân cho bạn toàn quyền quyết định tài chính của mình, bạn không phải lo lắng về những món quà đắt tiền cho người yêu. Tuy vậy, độc thân không có nghĩa là tiết kiệm – ngược lại, bạn có thể tiêu nhiều vào tiệc tùng, nhậu nhoẹt, quần áo, v.v… Nhưng ít nhất bạn có thể dùng tiền vào việc mình thích.</p>
<h3>Thời gian cho bản thân</h3>
<p>Độc thân và bạn có thể làm gì mình muốn. Chơi thể thao. Tập thể hình. Tham gia một lớp học. Nằm dài ở nhà xem phim. Ai có thể ngăn bạn? Thời gian đáng lẽ phải chạy theo và chiều bạn gái, bạn có thể đi chơi với bạn bè. Sao lãng bạn bè chính là hi sinh lớn nhất khi đàn ông yêu, vì vậy hãy ở bên cạnh họ khi đang còn độc thân.</p>
<h3>Không phải chịu đựng ai</h3>
<p>Bạn khó chịu khi cô ấy lấy dao cạo râu để tẩy lông, bày nến thơm đầy phòng… Độc thân và bạn sẽ không phải chịu đựng những thói quen đó nữa. Bạn có thể ngủ yên bình đến trưa mà không bị dựng dậy, nhà cửa bừa bãi cũng chẳng sao. Bạn chỉ phải quan tâm đến bản thân. Sự kiên nhẫn của bạn cũng cần được nghỉ ngơi, hãy sống thoải mái một thời gian.</p>
<h3>Sống ngẫu hứng</h3>
<p>Độc thân và bạn không phải tuân theo bất cứ lịch trình nhàm chán nào. Hãy sống liều lĩnh, táo bạo khi bạn có thể. Bạn bè gọi đi câu cá? Đi ngay thôi còn chần chừ gì nữa. Tiệc tùng và làm quen với những cô gái trẻ thật tuyệt vời. Bạn có thể làm những việc phi thường mà chẳng cần nhìn trước ngó sau. Đó chính là tự do.</p>
<h3>Tập trung vào công việc</h3>
<p>Cuộc sống là trò chơi tung hứng mà bạn phải giữ cho mọi thứ không bị trật khỏi vòng quay và rơi xuống đất, bạn phải dành sự quan tâm xứng đáng cho từng thứ. Nhưng nếu bạn để một thứ rơi xuống, bạn có thể tập trung sức lực hơn vào những gì còn lại. Nếu thiếu đi tình yêu, bạn sẽ có nhiều thời gian để cống hiến cho công việc. Bạn có thể đầu tư thời gian, công sức cho sự nghiệp. Và bạn sẽ không phải lo bố trí thời gian làm việc, thời gian đi chơi với người yêu nữa, bạn đang độc thân và tràn đầy sinh lực.</p>
<h3>Là ông chủ của chính mình</h3>
<p>Yêu đồng nghĩa với hai bên cùng thỏa hiệp. Đôi lúc phải hy sinh những sở thích cá nhân để chiều lòng người yêu. Vì vậy, trong thời gian độc thân, hãy quan tâm tới bản thân. Đôi khi, sống ích kỷ cũng giúp xoa dịu tâm hồn. Độc thân và bạn không còn phải vắt óc trả lời những câu chất vấn. Đi chơi khuya? Hương nước hoa lạ vương trên áo? Giờ thì ai có thể kiểm soát bạn?</p>
<h3>Tán tỉnh các cô gái</h3>
<p>Không có gì tệ hơn việc luôn có người theo sát khiến bạn không thể nhìn ngắm và làm quen những phụ nữ xinh đẹp, hấp dẫn. Độc thân cho bạn toàn quyền tự do tán tỉnh bất cứ ai bạn muốn, bất cứ khi nào bạn thích. Độc thân cho bạn cơ hội chơi tẹt ga trước khi chính thức thuộc về một người phụ nữ. Khi bạn còn chưa bị ràng buộc, hãy tranh thủ tận hưởng.</p>
<h3>Độc thân cũng không tệ</h3>
<p>Mọi thứ đều có mặt tốt; bạn phải học cách tìm ra mặt tích cực của vấn đề. Xã hội đặt nhiều áp lực và quan trọng hóa việc phải tìm được một người bạn đời. Nhưng đừng tạo áp lực cho mình, việc gì đến sẽ đến, cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Hãy tận hưởng niềm vui là một người đàn ông tự do.</p>
<p align="right"><strong>Nguồn: VNExpress.net</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/cai-suong-cua-dan-ong-doc-than.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>10 tiêu chuẩn chọn vợ</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/10-tieu-chuan-chon-vo.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/10-tieu-chuan-chon-vo.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Nov 2011 04:55:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chia sẻ]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Kiến thức - Kinh nghiệm]]></category>
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3698</guid>
		<description><![CDATA[Lang thang trên mạng tìm được cái này, thấy cũng có chút thú vị, mời các bạn cùng đọc xem thế nào: 10 tiêu chuẩn chọn vợ Nhiều người lấy vợ lấy chồng vì những lý do đơn giản như: “Cô ấy dễ thương”, “Anh ấy ân cần, hào hoa”. Liệu “dễ thương” hay “ân [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3699" class="wp-caption alignleft" style="width: 140px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/11/01032011.jpg"><img class="size-full wp-image-3699" title="10 tiêu chuẩn chọn vợ (hình minh họa)" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/11/01032011.jpg" alt="10 tiêu chuẩn chọn vợ (hình minh họa)" width="130" height="100" /></a><p class="wp-caption-text">10 tiêu chuẩn chọn vợ (hình minh họa)</p></div>
<p>Lang thang trên mạng tìm được cái này, thấy cũng có chút thú vị, mời các bạn cùng đọc xem thế nào:</p>
<h1 style="text-align: center;">10 tiêu chuẩn chọn vợ</h1>
<p>Nhiều người lấy vợ lấy chồng vì những lý do đơn giản như: “Cô ấy dễ thương”, “Anh ấy ân cần, hào hoa”. Liệu “dễ thương” hay “ân cần, hào hoa” đã đủ để chúng ta đi đến quyết định hôn nhân &#8211; một quyết định có thể nói là quan trọng nhất trong cuộc đời &#8211; hay chưa? Bài viết này bàn về 10 yếu tố cần cân nhắc khi chọn vợ. Tôi sẽ viết về 10 yếu tố cần cân nhắc khi chọn chồng trong một dịp khác.<span id="more-3698"></span></p>
<p><strong>1. Khỏe mạnh</strong></p>
<p>Hạnh phúc của con người được xây dựng dựa trên 2 yếu tố: khỏe mạnh về thể chất và khỏe mạnh về tinh thần. Người có khỏe mạnh về thể chất và khỏe mạnh về tinh thần mới không là một cái nợ cho xã hội và mới lo được cho người khác. Chưa mang lại được hạnh phúc cho chính mình thì làm sao có thể mang lại hạnh phúc cho người khác? Người vợ nếu là một &#8220;lọ nghiền thuốc&#8221; sẽ là một gánh nặng rất lớn đối với chồng.</p>
<p><strong>2. Suy nghĩ tích cực &#8211; lạc quan</strong></p>
<p>Suy nghĩ tích cực, lạc quan chính là sự khỏe mạnh về tinh thần. Cuộc sống luôn có những khó khăn và không ai biết trước những khó khăn gì sẽ đến với mình trong tương lai. Có lẽ không một ai muốn chung sống với người bạn đời có những suy nghĩ tiêu cực, chán nản, khóc lóc, bi quan&#8230; mỗi khi gặp khó khăn.</p>
<p>Người vợ có suy nghĩ tích cực, lạc quan sẽ giúp hai vợ chồng có thêm nghị lực vượt qua những khó khăn trở ngại trong cuộc sống.</p>
<p><strong>3. Biết đủ</strong></p>
<p>Trong những cái họa, có lẽ không có cái họa nào lớn bằng không biết đủ.</p>
<p>Mọi thứ trong cuộc đời này đều có cái giá của nó. Người vợ lý tưởng là người không tham lam: không tham tiền, không tham công danh, không tham sự nghiệp. Người vợ biết đủ sẽ không so bì chồng mình với người khác, không đứng núi này trông núi nọ, biết hài lòng với những cái mình có. Biết đủ cũng có nghĩa là biết điểm dừng khi cần thiết.</p>
<p>Để quan sát người phụ nữ có biết đủ hay không cần để ý cô ấy có phải là người thích đi siêu thị (shopping), thích thay điện thoại di động, thích bàn về các kiểu xe ô tô đời mới, hay luôn so sánh hoàn cảnh của mình với hoàn cảnh của người người khác hay không…</p>
<p><strong>4. Nhường nhịn, biết nghĩ đến người khác</strong></p>
<p>Một điều nhịn, chín điều lành. Người vợ khôn là người biết trùng xuống khi chồng đang nóng giận và sẽ nhẹ nhàng trao đổi với chồng khi cơn nóng giận đã qua. Nhường nhịn là biết cho trước khi nhận, biết vui lòng chấp nhận phần thiệt, hy sinh, chịu đựng ở mức có thể về mình để được những lợi ích về lâu dài. Nhường nhịn cũng bao hàm không nóng tính, không dễ bị kích động làm cho nổi giận.</p>
<p>Người vợ lý tưởng cũng là người biết nghĩ đến lợi ích của người khác, không ích kỷ, có lòng nhân hậu, vị tha và có khả năng cảm thông với hoàn cảnh của người khác.</p>
<p><strong>5. Làm tốt công việc nội trợ, chăm sóc gia đình</strong></p>
<p>Muốn làm tốt việc gì phải yêu thích và có trách nhiệm với công việc đó. Muốn làm tốt công việc chăm sóc gia đình thì phải yêu thích và có trách nhiệm với công việc chăm sóc gia đình. Người chồng nào cũng đánh giá cao một người vợ biết chăm sóc nhà cửa gọn gàng sạch sẽ, chăm sóc con cái khỏe mạnh.</p>
<p><strong>6. Hợp nhau trong quan hệ chăn gối vợ chồng</strong></p>
<p>Có 2 điều quan trọng trong số những điều mang lại hạnh phúc cho con người trong cuộc sống thế tục này đó là: (1) thỏa mãn trong quan hệ tình dục và (2) ăn ngon. Không hợp nhau trong sinh hoạt vợ chồng là mất đi một sự hòa hợp rất lớn trong gia đinh. Thỏa mãn về tình dục là rất quan trọng đối với cả hai vợ chồng. Nếu vợ không đáp ứng được trong quan hệ tình dục thì có thể người chồng sẽ đi tìm sự thỏa mãn ở nơi khác. Nếu chồng không thỏa mãn được người vợ cũng sẽ là một thiệt thòi rất lớn cho người vợ.</p>
<p><strong>7. Hợp nhau trong chuyện ăn uống</strong></p>
<p>Có câu danh ngôn: “Đường đến trái tim người đàn ông đi qua dạ dày”. Trong sâu thẳm tâm hồn đàn ông ai cũng muốn được ăn ngon. Người vợ lý tưởng là người biết nấu ăn ngon cho chồng con. Nếu vợ nấu ăn không ngon thì mâu thuẫn rất có thể xảy ra trong bữa ăn, chồng sẽ cằn nhằn về chuyện nấu ăn không ngon.</p>
<p>Một điểm khác cần lưu ý là hai người cũng cần phải hợp với nhau về chuyện ăn uống. Ví dụ, nếu chồng thích ăn rau, cá, tôm&#8230; mà vợ thích ăn thịt thì mâu thuẫn đã ngầm chứa ngay trong chuyện ăn uống rồi.</p>
<p><strong>8. Có duyên trong mắt chồng</strong></p>
<p>Vợ có duyên trong mắt chồng mình là đủ, không cần xinh đẹp với tất cả mọi người. Thậm chí người vợ được tất cả mọi người nhìn nhận là xinh đẹp sẽ là một mối họa cho hạnh phúc gia đình. Nếu vợ không có duyên thì cũng nên biết cách ăn mặc, trang điểm. Được như vậy chồng cũng cảm thấy tự hào, hãnh diện với bạn bè.</p>
<p><strong>9. Có kinh nghiệm sống</strong></p>
<p>Có trải qua đau khổ, cay đắng con người ta mới biết nâng niu, quý trọng cái mình đang có, mới nghiệm ra được những điều mà nếu sống êm đềm, hạnh phúc ta không thể nhận ra.</p>
<p>Vợ lớn tuổi sẽ già hơn, nhưng thông thường cũng hiểu biết hơn, biết cách chăm sóc nhà cửa, gia đình, và biết chiều chồng hơn. Nếu lấy vợ trẻ thì người chồng sẽ hãnh diện với bạn bè hơn (vì lấy được vợ trẻ), nhưng bù lại người chồng cũng phải chiều người vợ trẻ hơn. Cuộc đời là vậy, được cái này thì sẽ mất cái kia. Điều quan trọng là mỗi chúng ta sẽ lựa chọn cho mình được cái nào và chấp nhận mất cái nào.</p>
<p>“Có phúc lấy được vợ già<br />
Sạch cửa sạch nhà lại ngọt cơm canh<br />
Vô phúc lấy phải trẻ ranh<br />
Nó ăn nó bỏ tan tành nó đi”</p>
<p><strong>10. Gắn bó với nhau qua nhiều kỷ niệm, ân tình, ân nghĩa</strong></p>
<p>Đối với người phụ nữ chữ ân thường đi với chữ tình, ân càng sâu thì tình càng nặng. Người đàn ông cũng thường yêu thương người mà mình bao bọc, che chở. Những kỷ niệm, ân tình, ân nghĩa là sợi dây gắn bó hai người. Càng có nhiều kỷ niệm, ân nghĩa, ân tình, hai người càng có khả năng gắn bó với nhau.</p>
<p>Tiêu chuẩn nào quan trọng, tiêu chuẩn nào không quan trọng?</p>
<p>6 tiêu chuẩn đầu tiên (từ 1 đến 6) là nền tảng cho hạnh phúc gia đình. Nếu thiếu 1 trong 6 tiêu chuẩn này hạnh phúc gia đình sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều. 4 tiêu chuẩn cuối (từ 7 đến 10) mang tính bổ sung làm cho hạnh phúc gia đình được trọn vẹn hơn.</p>
<p>Ít người phụ nữ có đủ 10 tiêu chuẩn trên. Đây chỉ là định hướng hay nói đúng hơn là những tiêu chí để cân nhắc trước khi quyết định chung sống suốt đời với một người. Người vợ càng hội tụ nhiều tiêu chuẩn thì cuộc hôn nhân càng có khả năng bền vững và mang lại hạnh phúc cho hai người.</p>
<p>Những tính xấu tối kỵ không nên có ở người phụ nữ</p>
<p>Có những tính xấu có thể bỏ qua, có những tính xấu là tai hoạ cho hạnh phúc gia đình. Người vợ mắc một hay nhiều trong số 12 tính xấu dưới đây (đặc biệt các tính xấu từ 1 đến 6) là mang một mối họa lớn cho hạnh phúc và sự yên ấm của gia đình:</p>
<p>1. Sức khỏe kém (không phải tính xấu nhưng không nên có)<br />
2. Suy nghĩ tiêu cực, bi quan<br />
3. Tham lam (tham tiền, tham công danh, tham sự nghiệp)<br />
4. Ích kỷ (chỉ biết nghĩ sướng cho bản thân mình)<br />
5. Lẳng lơ (đa tình)<br />
6. Nóng nảy<br />
7. Ham chơi (ham vui)<br />
8. Nói nhiều<br />
9. Hiếu thắng (thích tranh luận)<br />
10. Hay khóc lóc (mau nước mắt)<br />
11. Hay tự ái (lòng tự ái quá lớn)<br />
12. Hay ghen tuông (ghen tuông bóng gió)</p>
<p>Khi chưa lập gia đình, một chút các tính xấu từ 7 đến 12 của người bạn gái có thể là “gia vị” cho tình yêu: ghen tuông một chút, tự ái một chút, nước mắt một chút&#8230; sẽ làm cho tình yêu thú vị hơn. Nhưng khi đã thành vợ thành chồng thì những &#8220;gia vị&#8221; này, nếu diễn ra một cách thường xuyên, sẽ gây ra bầu không khí căng thẳng trong gia đình và có thể làm đánh mất tình yêu của người chồng.</p>
<p><strong>Tính cách có thể thay đổi?</strong></p>
<p>Thay đổi suy nghĩ của bản thân sẽ trực tiếp hay gián tiếp thay đổi tính cách một con người. Tất nhiên đây là một quá trình lâu dài, đòi hỏi nhiều cố gắng, và không thể diễn ra trong ngày một ngày hai.</p>
<p>Chúc bạn và tôi, chúng ta may mắn và tỉnh táo trong việc lựa chọn bạn đời!</p>
<p style="text-align: right;"><em>&#8212; Nguồn: Internet&#8212;</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/10-tieu-chuan-chon-vo.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bản lĩnh đàn ông&#8230;</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/ban-linh-dan-ong.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/ban-linh-dan-ong.html#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Oct 2011 04:02:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Cà phê chiều thứ 7]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3681</guid>
		<description><![CDATA[Tự nhiên lại nổi hứng đọc lại mấy thứ này: Người đàn ông bản lĩnh: Là phải biết điềm tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu. Không được đầu gấu với gái ngoan và ko cần nhẹ nhàng với gái dữ. Không được tự tử nếu mất gái ngon và ko [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3682" class="wp-caption alignleft" style="width: 210px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/10/08062011.jpg"><img class="size-full wp-image-3682" title="mờ nhạt..." src="http://haonguyen.com/uploads/2011/10/08062011.jpg" alt="mờ nhạt..." width="200" height="170" /></a><p class="wp-caption-text">mờ nhạt...</p></div>
<p>Tự nhiên lại nổi hứng đọc lại mấy thứ này:</p>
<blockquote><p>Người đàn ông bản lĩnh:<br />
Là phải biết điềm tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu. Không được đầu gấu với gái ngoan và ko cần nhẹ nhàng với gái dữ. Không được tự tử nếu mất gái ngon và ko ngậm bồ hòn ôm gái nát. Không được bộc phát thích gái teen và ko được ném mình vào gái ế&#8230;.<br />
:-O</p></blockquote>
<p>Mình có phải là một người đàn ông bản lĩnh hay không?</p>
<p><span id="more-3681"></span>Tất nhiên không phải theo khái niệm ở trên. Bản lĩnh đàn ông có khi đơn giản chỉ là: dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm&#8230;. Nhưng cũng có khi là đứng trước những khó khăn, những thử thách,&#8230; thì bản lĩnh thực sự của người đàn ông là sự tỉnh táo, can trường :-b</p>
<p>Những yêu thương, mộng mị làm người con trai mất đi chí lớn. Các cụ dạy: nam thì trung, hiếu làm đầu&#8230;; ôi! cái thời sách dạy: &#8220;tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ&#8221; đã xa quá rồi <img src='http://haonguyen.com/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' />  Bản lĩnh đàn ông giờ là gì? Liệu mình có phải là người đàn ông bản lĩnh không? Những câu hỏi cứ lởn vớn trong đầu làm mình như muốn điên loạn cả lên&#8230;~x(</p>
<p>Thôi thì, sách nào cũng là sách, thầy nào cũng là thầy, còn ta thì cứ nên là ta cái đã. Đọc lại bài thơ của cụ Trứ:</p>
<blockquote><p>Ngồi buồn mà trách ông xanh<br />
Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười<br />
Kiếp sau xin chớ làm người<br />
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo<br />
Giữa trời vách đá cheo leo<br />
Hễ ai chịu rét thì thì trèo với thông.</p>
<p>&nbsp;</p></blockquote>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/ban-linh-dan-ong.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Có thứ hạnh phúc gọi là hi sinh&#8230;</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/co-thu-hanh-phuc-goi-la-hi-sinh.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/co-thu-hanh-phuc-goi-la-hi-sinh.html#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 01 Oct 2011 14:41:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3665</guid>
		<description><![CDATA[Một ngày nào đó, bạn bỗng nhận ra rằng hạnh phúc không chỉ có &#8220;cơm ngon và áo đẹp&#8221;, hạnh phúc cũng không chỉ bao gồm trong những thứ thỏa mãn về vật chất, về tinh thần như mọi người vẫn hiểu. Có một thứ hạnh phúc khác rất đơn sơ, giản dị, nhưng thật [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/10/006032011.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-3666" style="margin: 10px; border: 0pt none;" title="hiểu không?" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/10/006032011.jpg" alt="" width="255" height="198" /></a>Một ngày nào đó, bạn bỗng nhận ra rằng hạnh phúc không chỉ có &#8220;cơm ngon và áo đẹp&#8221;, hạnh phúc cũng không chỉ bao gồm trong những thứ thỏa mãn về vật chất, về tinh thần như mọi người vẫn hiểu. Có một thứ hạnh phúc khác rất đơn sơ, giản dị, nhưng thật ấm áp và đáng trân trọng. Đó là thứ hạnh phúc có tên gọi: hi sinh&#8230;</p>
<p>Từ những thứ hi sinh theo nghĩa đen &#8211; những hi sinh khiến con người ta trở thành bất tử -  những hi sinh hào hùng, trực tiếp: Bao thế hệ cha, anh đã hi sinh xương máu, tuổi thanh xuân, hạnh phúc cá nhân cho độc lập, tự do, cho hạnh phúc của cả quốc gia, của cả dân tộc. Những sự hi sinh cao cả ấy, trong thời đại này tôi tự hỏi là còn mấy ai dám nghĩ, dám làm?</p>
<p><span id="more-3665"></span>Tôi cũng rất cảm động trước những hi sinh nhỏ bé, âm thầm, những hi sinh làm con người ta bỗng cảm thấy hạnh phúc hơn, cảm thấy vui và sẵn sàng hi sinh hơn nhiều nữa. Đơn giản có thể chỉ là một sự nhường nhịn nhau, chấp nhận 1 chút thiệt thòi về mình để mọi thứ tốt đẹp hơn lên.</p>
<p>Bác Hồ kính yêu &#8211; &#8220;người không con mà có triệu con&#8221;, người cha  già của dân tộc. Bác đã hi sinh hạnh phúc đời thường của mình cho hạnh phúc dân tộc. Sự hi sinh lớn lao ấy đã khiến Người trở thành bất tử.</p>
<p>Tôi chợt thấy thật lạ, con người ta ai cũng ích kỷ, ai cũng tham lam. Nếu mà cuộc sống, ai cũng biết hi sinh, biết dành cho nhau 1 chút, biết bớt đi 1 chút tham lam, ích kỷ thì có phải tuyệt vời hơn không. Khi đó, hạnh phúc sẽ không còn là của riêng 1 người nữa. Hạnh phúc đã là của nhiều người rồi.</p>
<p>Tôi mong 1 ngày nào đó, mọi người sẽ thấy thứ hạnh phúc được cho đi sẽ lớn hơn rất nhiều thứ hạnh phúc được nhận về. Những hi sinh, dù thầm lặng, dù hào hùng&#8230;.thì cũng thật đáng trân trọng. Người ta quen sống ích kỉ, giờ có lẽ học bài học về thứ hạnh phúc gọi là hi sinh sẽ chẳng cảm thấy hiểu được đâu.</p>
<p>&#8230;..</p>
<p>Viết trong những ngày đầy tâm trạng&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/co-thu-hanh-phuc-goi-la-hi-sinh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>“Hãy rửa tai để được nghe lời nói thật”</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/hay-rua-tai-de-duoc-nghe-loi-noi-that.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/hay-rua-tai-de-duoc-nghe-loi-noi-that.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 11 Sep 2011 04:55:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 9]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3650</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay đọc thấy bài này cũng thú vị, copy lại để có thêm người cùng đọc với mình: (Dân trí) &#8211; Đó là lời của Nhà báo Hữu Thọ chứ không phải của mình. Còn Giáo sư Hoàng Tụy, một người nổi tiếng vì tài năng và cốt cách thì nói thẳng băng: “Sự [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hôm nay đọc thấy bài này cũng thú vị, copy lại để có thêm người cùng đọc với mình:</p>
<p><strong>(Dân trí) &#8211; Đó là lời của Nhà báo Hữu Thọ chứ không phải của mình. Còn Giáo sư Hoàng Tụy, một người nổi tiếng vì tài năng và cốt cách thì nói thẳng băng: “Sự giả dối đang là mối nhục lớn”</strong></p>
<p><span id="more-3650"></span></p>
<div id="attachment_3651" class="wp-caption aligncenter" style="width: 460px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/09/bao-cao-quan-lieu.png"><img class="size-full wp-image-3651" title="“Hãy rửa tai để được nghe lời nói thật”" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/09/bao-cao-quan-lieu.png" alt="“Hãy rửa tai để được nghe lời nói thật”" width="450" height="329" /></a><p class="wp-caption-text">“Hãy rửa tai để được nghe lời nói thật”</p></div>
<p>Cách đây mấy năm, mình hỏi Nhà báo Hữu Thọ, bác đánh giá như thế nào về “mối nhục lớn” này? Ông Thọ bảo rằng thời nào cũng có người nói dối và sự dối trá có mặt trên mọi ngõ ngách thế gian. Chỉ có điều, nó xuất hiện với tần số và dung lượng như thế nào thôi. Mình hỏi về “tần số và dung lượng” hiện nay, ông Thọ bảo theo cảm nhận của ông thì “ở mức trầm trọng…”.</p>
<p>Ông cha ta thường khuyên bảo con cháu phải thật thà. Dân tộc ta luôn yêu mến, quý trọng những người trung thực, ngay thẳng. Tại sao giờ đây, sự dối trá lại trở thành “quốc nạn”, “trầm trọng” nhỉ?</p>
<p>Mình băn khoăn và nỗi băn khoăn này đã được Nhà báo Hữu Thọ giải đáp trong một lần trả lời phỏng vấn mình. Ông Hữu Thọ bảo rằng người nói dối đương nhiên là xấu nhưng vấn đề là “có một nhu cầu muốn nghe nói dối từ phía người nghe”. Vả lại, muốn nghe một sự thật cũng không dễ vì sự thật nó không tự đến mà anh phải tìm đến nó. Rồi anh phải đủ niềm tin ở người ta thì người ta mới nói sự thật với anh. Anh cũng phải có đủ bản lĩnh để sàng lọc, tìm ra những thông tin chính xác.</p>
<p>Hôm ấy, ông Thọ còn kể cho mình nghe hai câu chuyện. Chuyện thứ nhất là từ một vở kịch nước ngoài mà ông Thọ được xem từ lâu lắm rồi. Đại để là một vị quan hỏi một kẻ thuộc cấp vì sao nói dối, không nói thật những khiếm khuyết của xã hội, của các mệnh lệnh. Gã thuộc cấp này thưa rằng bởi tôi đã ba lần nói thật thì cả ba lần đều bị quở mắng, trừng phạt cho nên chẳng dại gì mà tôi nói thật nữa.</p>
<p>Câu chuyện thứ hai, ông Thọ nhớ hình như trong một truyện ngắn của nhà văn Vũ Bằng kể về một họa sĩ tài năng nhưng lại có vai vế trong xã hội. Khi triển lãm tranh của mình, ông họa sĩ phải cải trang và nấp kín để được nghe lời bình phẩm thật về những bức tranh của mình vì khi anh đã có một địa vị nào đó mà xuất hiện, rất khó được nghe những lời nói thật. Không ít kẻ nịnh bợ, tâng bốc anh nhưng cũng có người chỉ vì nể nang mà không nỡ nói ra sự thật.</p>
<p>“Muốn nghe được lời nói thật là phải công phu lắm, phải thành tâm lắm. Hãy rửa tai để nghe lời nói thật vì không có lời nói thật nào mà không có vị chua chát. Để bệnh nói dối tràn lan chủ yếu là tại người nghe”. Ông Thọ kết luận. Rồi như để tâm sự, giọng ông chợt trầm xuống: “Tâm lý con người rất phức tạp. Khi anh còn là cấp dưới thì anh muốn “cãi” cấp trên, nhưng khi có quyền lực thì anh lại không muốn người ta cãi lại mình. Phức tạp thế đấy”.</p>
<p>Mình xin mượn câu thơ của Nhà thơ Trần Đăng Khoa “Trăng ơi… từ đâu đến?” làm tựa đề cho bài viết này: “Giả dối.. từ đâu đến?”.</p>
<p>Theo các bạn, giả dối từ đâu đến?</p>
<p>Làm thế nào để không còn là “mối nhục lớn” và “trầm trọng” nữa?</p>
<p align="right">Bùi</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/hay-rua-tai-de-duoc-nghe-loi-noi-that.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những câu chuyện ngắn ý nghĩa (Phần 4)</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p4.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p4.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Jul 2011 02:57:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 7]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3395</guid>
		<description><![CDATA[Nơi đó, em sẽ không còn đau &#8212;Sưu tầm&#8212; Hôm nay là ngày thứ 731 kể từ ngày em chính thức rời xa tôi. Ba mẹ em vẫn chào đón tôi như ngày đầu họ gặp, dịu dàng, nồng ấm và đầy khoan dung. Ấy vậy mà đã từng có một khoảng thời gian dài [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3396" class="wp-caption alignleft" style="width: 210px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/01072011.jpg"><img class="size-full wp-image-3396" title="Nơi ấy..." src="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/01072011.jpg" alt="Nơi ấy..." width="200" height="170" /></a><p class="wp-caption-text">Nơi ấy...</p></div>
<h2><strong>Nơi đó, em sẽ không còn đau</strong></h2>
<p style="text-align: right;">&#8212;Sưu tầm&#8212;</p>
<p>Hôm nay là ngày thứ 731 kể từ ngày em chính thức rời xa tôi. Ba mẹ em vẫn chào đón tôi như ngày đầu họ gặp, dịu dàng, nồng ấm và đầy khoan dung. Ấy vậy mà đã từng có một khoảng thời gian dài tôi xem họ như những kẻ dối trá, vờ vịt… Và nếu như họ là những người cha người mẹ khác, chắc có lẽ họ đã phải hận tôi đến tận xương, tận tủy.</p>
<p>o0o</p>
<p><span id="more-3395"></span>Tôi còn nhớ rất rõ ngày ấy, nắng gay gắt như thiêu đốt rồi bỗng đổ một cơn mưa rào trêu ngươi thiên hạ. Trong cái xó xỉnh nhơ nhuốc, dơ dáy, như thường lệ, tôi-lúc-đó đang nằm phê thuốc. Có lẽ mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ xảy ra nếu em không xuất hiện, đột ngột, lặng lẽ, ngồi trước mặt tôi, nhìn chằm chằm, như thể đây là lần đầu tiên em nhìn thấy người – hay người nghiện vậy. Mà lúc đó tôi chẳng quan tâm, chỉ nhìn em bằng đôi mắt dại đi, kèm theo là những tiếng rên hừ hừ trong cơn phê.</p>
<p>Vài tiếng sau em vẫn ở đó, vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt như ban đầu. Khi ấy, tôi bắt đầu bực mình</p>
<p>- Nhìn đủ chưa</p>
<p>- Rồi</p>
<p>- Thế thì biến đi</p>
<p>- Đang đợi</p>
<p>Tôi cau có, đợi thằng chó nào mà lại đến những chỗ này, lại còn nhìn tôi suốt mấy tiếng đồng hồ.</p>
<p>- Ai</p>
<p>- Anh</p>
<p>- Điên à</p>
<p>- Không</p>
<p>Tôi chẳng chịu nỗi cái giọng điệu cụt ngủn vô lí cùng đôi mắt như đang bó chặt lấy mình của cô ấy. Phủi mông đứng dậy, tôi quăng một câu rồi bước đi</p>
<p>- CON BỆNH</p>
<p>Mưa lúc đó vẫn rơi đều đặn, nặng hạt, buốt rát. Tôi rảo bước chậm, nhìn những đôi tình nhân nép mình vào nhau mà mĩa mai cười. Tôi-lúc-đó chẳng tin vào cái gì gọi là tình yêu, có hay không cũng chỉ là nhu cầu cảm xúc hay nhu cầu tình dục, họ bên nhau những chẳng bao giờ vì nhau, chẳng qua đối phương là một công cụ để họ lợi dụng, để họ thỏa mãn, thế đấy cả hai đều lợi dụng và bị lợi dụng … thế thôi chứ yêu thương cái nỗi gì … Tôi hận sự giả tạo của tình cảm mà họ tôn thờ và cái cách đối xử đầy dối trá của bọn họ</p>
<p>- Này ! Về đi</p>
<p>Một bàn tay nhỏ kéo tôi ra khỏi khoảng trời suy nghĩ.</p>
<p>- Ơ… cô điên à ? Bám theo tôi nảy giờ đó hả ?</p>
<p>Em chẳng nói gì, chỉ nhìn tôi mà gật. Người em ướt nhẹp, tóc tai bết hết vào mặt, trông em như con mèo nhỏ bé tội nghiệp</p>
<p>- Về đâu ?</p>
<p>- Nhà</p>
<p>Lúc đó, tôi chẳng hiều nỗi cái từ “ Nhà ” mà em thốt ra lúc đó. Em bảo với một thằng con trai chẳng quen, chẳng biết, tệ hơn là vừa qua cơn phê thuốc về … nhà</p>
<p>- Gì ? Cô biết nhà tôi à ?</p>
<p>- Không. Nhà em</p>
<p>- Nhà cô ?!?! Cô có vấn đề hả cô bé. Tôi không quen cô và tôi chẳng hứng mà đứng giữa trời mưa để đùa với cô đâu nhé. Biến đi, đừng có mà lảng vảng trước mặt tôi nữa</p>
<p>- Em yêu Anh</p>
<p>-…</p>
<p>- Em yêu Anh. Đó là lí do em xin anh về nhà cùng em. Và em không điên, người điên không thể yêu</p>
<p>Tôi chẳng biết thốt lên lời nào vào lúc đó cả, miệng tôi như đông đá. Rồi bổng nhiên tôi phá lên cười, to đến nỗi làm cho những kẻ đang quấn lấy nhau phải giật mình. “Đây chỉ là trò đùa quái đảng của đám bạn khốn nạn” … Tôi đã nghĩ như thế, tôi đã ghì mạnh vai cô ấy, vừa mỉa mai, vừa đe dọa.</p>
<p>- Thôi đi cô em, về nói với bọn chúng là chẳng lừa được thằng này đâu.</p>
<p>Em nhìn tôi, chẳng nói thêm, dùng hai tay của mình kéo tôi đi. Theo phản xạ, tôi vùng ra và em té. Tôi chẳng buồn nhìn trông em ra sao, quay mặt đi thẳng. Lần này tôi bước nhanh hơn, đầu thôi suy nghĩ những điều lúc nảy, cái tôi quan tâm bây giờ là em – con nhỏ bệnh hoạn đó có đang tiếp tục bám theo mình không.</p>
<p>Rồi tôi chạy, em như hồn ma dai dẳng cứ thích làm phiền và đó là cách duy nhất để thoát khỏi em. Tôi rất tự tin về lĩnh vực chạy trôn của mình, chẳng có kẻ nào bắt được một khi tôi đã muốn biến mất khỏi mắt họ. Thế là sau một đoạn khá xa, tôi lại đi thư thã đi trong mưa.</p>
<p>Nhưng rồi thêm lần nữa em xuất hiện, điều đó vừa khiến tôi tức điên vừa làm tôi có gì đó lo sợ. Rõ ràng tôi đã bỏ em xa lắm và nhìn em thì chẳng đủ sức để mà đuổi theo tôi nhanh như thế, vậy mà đến cuối cùng … tôi vẫn nằm trong tầm ngắm của em.</p>
<p>- NÀY ! Cô là ma đó à ?</p>
<p>- Không. Em là người</p>
<p>- Thế sao tìm được tôi. Cô gắng dụng cụ định vị trên người tôi phải không _ Tôi nghi ngờ</p>
<p>- Đơn giản là em biết anh sẽ đến đây..</p>
<p>- Cô là con quỷ _ Tôi lầm bầm _ Thế sao mới tha cho tôi đây</p>
<p>- Về nhà với em</p>
<p>- làm gì ? Cần người làm tình à … Tôi chẳng phải loại giỏi làm tình đâu nhé</p>
<p>Tôi lại cười to …Thiết nghĩ câu nói đó sẽ làm em điên lên vì giận hoặc sẽ khóc vì uất ức. Tôi nào ngờ mặt em cứ trơ đáng ghét ra như thế…</p>
<p>- Em biết. Em không cần điều đó</p>
<p>- Cô thôi cái trò ngớ ngẩn của cô đi được rồi đó. Rốt cuộc cô muốn gì ở tôi ?</p>
<p>- Em muốn … anh về nhà với em.</p>
<p>-…</p>
<p>- …</p>
<p>- Rồi cô …sẽ buông tha tôi ?</p>
<p>- Dạ !</p>
<p>Không hiểu sao tôi lại buông ra câu nói ấy lúc đó, mặc dù trong tiềm thức, trong suy nghĩ, tôi thề tôi chỉ muốn chạy tiếp. Cuộc đời tôi là những ngày dài trốn chạy, chạy khỏi đau thương, chạy khỏi đời thường, chạy để tránh những giả dối vây quanh mình. Thế mà lần này, tôi lại ngại chạy khỏi em.</p>
<p>-Ừ. Thì đi …</p>
<p>……….</p>
<p>-Ba mẹ ơi ! Con và anh ấy về rồi nè.</p>
<p>Vừa vào đến cửa, em đã reo lên như thế đấy. Chẳng giống như lúc nảy, như khúc gỗ vô cảm, ngay cả khi nói yêu tôi, mắt em cũng chẳng để lộ chút cảm xúc.</p>
<p>- Vào nhà nhanh đi hai đứa, ướt hết cả rồi..</p>
<p>Tiếng mẹ em nhẹ nhàng lắm, như em vậy. Tôi chả hiểu gì cả, cứ như họ đã biết tôi từ lâu lắm rồi vậy. Nhưng quả thật điên rồ quá, tôi đang ở trong một căn nhà lạ hoắc, với hai người lúc trước chẳng gặp đến một lần. Quay lưng, tôi tính ra khỏi nhà thì giật bắn cả người. Từ bao giờ, một người đàn ông đã đứng sẳn ở cửa như biết trước rằng tôi sắp chuồn vậy.</p>
<p>- Con lên gác với bác, bác lấy đồ cho mặc, để ướt như thế này sẽ bệnh đó …</p>
<p>Tôi hất tay người đàn ông lịch sự, giọng mĩa mai, đay nghiến.</p>
<p>- Không cần. Cả nhà này là một bọn bệnh hoạn à. Này, nếu ông có tỉnh táo thì lắng tai nghe cho kĩ đây. Con gái của ông đó, nếu như nó có rối loạn tâm lí hay tinh thần không ổn định thì ông bà nên khóa chặt cửa, đừng để nó lại ra ngoài nói yêu người ta rồi lôi họ về nhà như tôi nhé … À mà … tôi cá tôi cũng là người thứ mấy trăm rồi, nhỉ. Thôi, chả liên quan gì mà tôi phải nói nhiều. Tôi đi..</p>
<p>Dường như em đứng đó từ lâu rồi, và chỉ đợi tôi nói ra câu cuối cùng là lại dùng đôi tay của mình níu tôi lại.</p>
<p>- Anh … Vào ăn đi. Mẹ nấu đồ ăn xong rồi</p>
<p>- Đúng đó ! Cháu lên thay đồ rồi xuống ăn. Đi cháu.</p>
<p>Người đàn ông ấy cười dịu dàng với tôi như những câu nói của tôi chưa từ nào lọt được vào tai ông. Tay ông nắm tay tôi, nhẹ nhưng mạnh, tôi có cảm giác nếu tôi vùng ra, tay sẽ gãy mất.</p>
<p>—-</p>
<p>Rồi cứ thế, có lần đầu ắt sẽ có lần thứ hai, ba … Nhưng chẳng lần nào là tôi tự nguyện đến cả, toàn em tìm thấy tôi và dùng mọi cách để tôi phải đi về với mình.</p>
<p>Và đêm đó tôi say, tôi về đến, nôn thốc nôn tháo đầy nhà em và chửi rủa. Tôi như một con chó dại lên cơn điên loạn, chẳng thuốc nào có thể kìm hãm được cả. Mẹ em pha cho tôi một li sữa, tôi đập tan nó trước mặt bà, em dọn, và tôi lại có một li sữa khác. Tôi không biết tôi đã đập bễ bao nhiêu cái li trong đêm hôm đó, chỉ biết đến cuối cùng, tôi vẫn phải uống cạn li sữa cho chính em đặt vào tay tôi. Khi đôi mắt mõi mệt của tôi khép dần, hình ảnh em đang phải cuối nhặt những mảnh vụn sắc nhọn, cái thân gầy nhỏ ấy bỗng làm tôi đau. Đó là lần đầu tiên … tôi không thể chạy khỏi cơn đau …</p>
<p>………</p>
<p>Thế rồi dần dà tôi quen với việc được em đến lôi về, như là gì đó chẳng thể thiếu sau mỗi cuộc chơi bất tận. Số điện thoại của em được lưu vào máy tôi từ bao giờ tôi cũng chẳng rõ, chỉ biết đó là số duy nhất của một người con gái tôi không muốn quên.</p>
<p>- Tình yêu có thật không ???</p>
<p>Ừ, đúng rồi, em chẳng là gì cả … em với tôi trước mặt chỉ là một con khốn đội lốt ngây thơ trong sạch, nước mắt em cũng chỉ là giả tạo, dối trá..</p>
<p>Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình như vậy. Cái định kiến của tôi về thứ tình cảm tôi cho là giả tạo bị lung lây dần … Nếu như tình yêu là thứ qua lại – là sự lợi dụng của người với người thì hiện tại tôi có gì cho em lợi dụng ? Chẳng có gì ngoài một cái xác, sự bay nhảy, điên loạn, hút lắc … Em nói em yêu tôi, nhưng sao đến cái tên của tôi em cũng chẳng một lần nhắc đến, chẳng một lần hỏi hoàn cảnh gia đình.</p>
<p>Nếu thứ em dành cho tôi là tình yêu, thì có lẽ đó là thứ tình mà đến hết cả cuộc đời tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu hết được …</p>
<p>Em chỉ thế, chẳng màn đến thắc mắc trong lòng tôi dù em biết rất rõ, luôn bên tôi mỗi khi thân xác tôi rã rời, dịu dàng, nhẹ nhàng chăm sóc. Sau đó lại để mặc tôi lướt đi mà chẳng khi nào em níu lại. Đã có hơn một lần tôi muốn ở bên em khi tỉnh táo, tôi chờ đôi tay em như ngày đầu bướng bỉnh, nhưng chân bước mãi … em vẫn đứng ở phía sau.</p>
<p>Thời gian qua lại, va đập vào nhau, mùa chuyển mùa … Đông rét càng đậm hơn. Ai cũng nói mùa Đông là mùa mà người ta cần yêu thương nhất. Cái đó có thật không nhỉ, tôi chẳng hiểu lắm, đại loại là đám bạn luôn mở mồm nói như thế mỗi khi Đông về.. Nhưng tôi yêu em rồi, yêu vào cái mùa Đông mà người ta vẫn thường cần đến. Thế nhưng yêu vì cần thì là không phải, tôi chẳng là người có nhiều kinh nghiệm để lựa chọn yêu đương, chỉ biết yêu là yêu, thế thôi. Tôi yêu những đêm trời gió rét, em lặn lội từ nhà đến bar cầm theo chiếc áo ấm mua từ bao giờ … ngồi đợi tôi. Yêu cái nụ cười nhẹ như gió thoảng, yêu hương thơm phản phất của loài hoa nào đó tôi chẳng rõ …. Thế là tôi hôn em, chẳng lãng mạn như những đôi tình nhân khác, tôi vụng quá và em cười.</p>
<p>- Anh phải tập hôn nhiều hơn nữa !</p>
<p>Tháng ngày chúng tôi yêu nhau, tôi vẫn bê tha như thế, chẳng khá hơn chút nào. Tôi yêu em thật, nhưng tôi yêu Cocain hơn em nhiều, tôi không thể bỏ nó, nhưng lại có thể bỏ em. Dường như em biết điều đó, chưa bao giờ em bảo tôi từ bỏ cuộc sống lâu nay của mình. Em chỉ như trước, luôn bên tôi và yêu tôi bằng cái cách chẳng có người con gái nào khác có thể.</p>
<p>Đến một ngày, tôi quật lộn với một thắng nhóc trong bar vì cái tội mất dạy, láo toét của nó. Chai, li cứ thi nhau mà bay, mà bể, cả bar náo loạn cả lên, và lại một lần nữa bọn bạn phải bấm máy nhờ em đến lôi tôi về. Thế rồi, chẳng lâu sau em xuất hiện, áo quần ướt nhẹp, tóc tai bết hết vào mặt, tôi đâu biết ngoài kia trời đang mưa. Chẳng nói chẳng rằng, chẳng trách chẳng móc, chẳng nặng chẳng nhẹ, em chỉ nắm tay tôi và kéo tôi đi như thường lệ.</p>
<p>Đường về mưa vẫn không ngớt, em chẳng để tôi chở mà lại cố chấp bắt tôi ngồi phía sau, và cũng thế, chả bao giờ tôi thắng nổi em. Choàng tay ôm lấy em, cơ thể em lạnh ngắt … tôi xót …</p>
<p>- Anh xin lỗi…</p>
<p>Tôi chỉ biết nói vậy, chẳng có từ ngữ nào có thể diển đạt được điều tôi muốn nói với em vào lúc đó, tôi đau, mắt tôi nhắm lại. Những giọt nước rớt vào tay tôi có khi lạnh, có khi ấm, tôi không biết đâu là mưa trời, đâu là nước mắt em lại vì tôi mà rơi. Tay tôi siết chặt hơn, có lẽ tôi đã sai …tôi nghĩ đến lúc mình nên dừng lại rồi.</p>
<p>Sau đêm đó, tôi cố giảm những cuộc chơi thác loạn, gồng mình chịu đựng mỗi khi cơn thèm thuốc ập đến. Những ngày đầu tiên, đối với tôi như địa ngục, đã nhiều lúc tôi muốn quăng cái quyết tâm trở lại làm người bình thường, đôi chân quen lối, đôi môi quen mùi cứ thúc hối tôi nên trở về với chính tôi … của một con người đốn mạt. Nhưng cứ mỗi khi như thế, em lại đến, em ngồi đó, nhìn tôi chứ chẳng làm gì khác, như ngày đầu vậy, tôi lại bị đôi mắt em khống chế, nó mê hoặc tất cả. Vậy là tôi dần vượt qua … dù khó khăn thì quả quá nhiều. Đã có lúc tôi mất lí trí, răng va đập mạnh vào nhau, em đã đưa tay ra để tôi cắn cho bậc máu, chảy thành dòng màu đỏ, lai lán nền nhà. Đã có lúc, áo em nát tươm vì bị tôi xé, thân thể em nhiều vết trầy xướt vì ngăn đôi chân không còn nghe lời …</p>
<p>Tôi nghĩ tôi sắp thành công, em cũng như thế. Cơn nghiện tha tôi dần và những đêm bay nhảy không còn có ma lực hút hồn tôi như lúc trước. Tôi bên em, mỗi ngày … mỗi ngày, nung nấu tình yêu bằng những gì trong sáng nhất, tuyệt vời nhất. Tôi cười nhiều hơn, đến nhà em chẳng còn ở tình trạng say xĩn be bét, chẳng còn nhìn ba mẹ em bằng ánh mắt ngạo nghễ, chẳng còn đối xử với họ theo kiểu dè chừng. Tôi yêu em và gia đình em …</p>
<p>Những ngày gió lặng, chẳng hẹn, chẳng nói, em và tôi vẫn có thể tìm thấy nhau. Nụ cười em nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim yêu đầu, cứ mãi vuốt ve mỗi khi em nhoẻn miệng. Tôi đã yêu tha thiết, yêu đến nổi những tưởng tôi là một tín đồ của tình yêu, yêu đến nổi tôi quên mất mình từng chẳng tin và miệt thị tình yêu, yêu đến quên thắc mắc về những gì vừa trải qua, cái gì đã đưa em đến, điều gì khiến em yêu.. tôi quên sạch. Đối với tôi, chỉ em là đủ.</p>
<p>Rồi một ngày, tôi dọn hết đồ đạc ở căn phòng thuê rách nát, quyết định một lần nữa trở về ngôi nhà của người đàn ông mà khi sinh ra trời đã bắt tôi phải gọi bằng cha, tôi sẽ tha thứ cho ông ấy. Sẽ tha thứ, em đã dạy tôi như thế.</p>
<p>Tôi sẽ tha thứ … sẽ tha thứ và tất cả sẽ tốt đẹp … nếu như tôi về muộn hơn tí, để không phải thấy, để không phải thấy ông ấy đứng … cùng em. Tôi thấy em cười, tôi thấy ông ấy nắm tay em … Bất giác tay tôi không cầm nỗi cái va li nhẹ tênh, rơi xuống và mọi thứ vung vãi ra … Em quay ra, em nhìn thấy, đôi mắt em bàng hoàng, tay em rụt lại. Đắng ngắt, miệng tôi nặn một nụ cười chua chát, mỉa mai … vụt chạy. Tôi chạy như chưa từng được chạy, tôi muốn thoát, tôi muốn đâm chết một ai đó vào lúc này … Đôi mắt tôi chảy nước, lần đầu tiên, đôi mắt tôi biết khóc, lần đầu tiên, tôi gào thét giữa đường như một kẻ điên loạn.</p>
<p>Vậy hoá ra không cần hỏi, em cũng đã biết về gia đình tôi rồi, hoá ra, tôi ngu ngơ tin vào cái mà em gọi là tình yêu, hoá ra, một kẻ hận tình như tôi, thấy người cha chà đạp người mẹ, đày đoạ cho đến chết mà vẫn tin vào tình yêu một cách mù quáng, để rồi hận gấp trăm, gấp ngàn, hận đến hàng vạn … Tôi muốn giết em … muốn giết em … lúc đó tôi chỉ ước có thể bóp chết trái tim xảo trá của em.</p>
<p>Tôi tìm về với thuốc, với lắc, với những trận bão đêm, với gái gú, những đêm thác loạn quên giờ, quên ngày. Lúc đầu tôi chơi cho quên đau, lúc sau tôi chơi để trả thù. Tôi muốn trả thù, yêu bao nhiêu, lửa hận cháy trong tim tôi cháy dữ tợn bấy nhiêu … Em vẫn thế, đến và tìm, ngồi và đợi, nhưng tôi chẳng còn về, chẳng còn quan tâm, chẳng còn cần như lúc trước. Tôi muốn em nhìn, nhìn tôi đọ môi với những đứa con gái lẵng lơ khác, nhìn tôi quay cuông với nhạc, nhìn tôi cười chua chát … Tôi muốn xé nát tim em..</p>
<p>” Đến Thiên Hương “</p>
<p>Tôi cười nụ cười đắc chí sau cái tin nhắn chết tiệt ấy của mình. Gửi cho em, tôi biết rằng em sẽ đến, nhanh thôi. Đến đi, đến để thấy, đến để nghe tiếng tôi chung đụng, va đập cơ thể với một con đàn bà, trên giường, nhưng chẳng phải em. Tôi cứ thế, làm nhưng ghê tởm, cô ta chẳng phải em, tôi hận em nhưng tôi lại mườn tượng cô ta là em … Thế là trong những giọt mồ hôi chảy xuống, có hoà chung cả nước mắt của tôi. Tiếng cửa kêu nhè nhẹ, nhưng tôi nghe rõ, tôi chỉ đợi có thể, thoả mãn, nhìn ra em với một đôi mắt chà đạp sâu vào tim em. Nhưng cái tia nhìn ấy tắt ngấm khi chạm phải những giọt nước mắt đau khổ đang chảy như thác trên mặt em, tôi thấy em đau khổ, tột cùng của cơn đau. Chẳng có người đàn bà nào chịu được cảnh người yêu của mình đang trên giường với một kẻ khác, tôi nghĩ thế nhưng rồi chột dạ, em có yêu tôi đâu, bên tôi và làm mọi điều chỉ vì có tính toán, có âm mưu, vì một mục đích gì đó với cha tôi thôi. Thế rồi lòng thù hận lại dâng trào, tôi hôn lấy hôn để con đàn bà kia, cho em thấy, cho em đau … Em chạy đến, kéo tôi ra … Lần đầu tiên tôi nghe tiếng em khóc nấc … em chẳng thể nói được gì … tiếng khóc đã lấp cả tiếng nói …</p>
<p>Em kéo bao nhiêu, tôi càng cố hôn con đàn bà kia bấy nhiêu … Em bấu da tôi chảy máu, tôi hất em ra và cho em một bạc tai.</p>
<p>- Mày muốn gì ?</p>
<p>- Muốn …về …với …em</p>
<p>- Về với mày à ? Về làm gì ? Về để thấy lão già đó với mày à ?</p>
<p>- Không … không … không như.. anh … thấy…</p>
<p>- BIẾN ĐI</p>
<p>Tôi xua đuổi, tôi đuổi em một cách tàn nhẫn … Thế nhưng em không đi, em lì lượm vẫn cố chấp lôi tôi ra khỏi đó</p>
<p>- Một … lần này … nữa thôi</p>
<p>- Sao ?</p>
<p>- Rồi em sẽ … buông tha … anh mãi … mãi</p>
<p>Câu nói của em làm tôi đau thắt lòng, em có quyền gì mà nói sẽ buông tha tôi … chẳng có cái quyền gì cả ….</p>
<p>- Tao cần mày buông ta à ?</p>
<p>- Ừ</p>
<p>- KHÔNG CẦN</p>
<p>- Cần …</p>
<p>- BIẾN ĐIIII</p>
<p>- Chỉ một… lần này thôi</p>
<p>Em kéo tay tôi đi trong nỗi đau – đến tận sau này tôi mới điều tôi làm đã thành công như thế nào, thành công đau, thành công đớn, thành công đó khiến tôi phải trả giá suốt cả cuộc đời tội lỗi.</p>
<p>Từ phía sau tôi vẫn muốn ôm em tha thiết, đôi vai gầy cứ run lên khe khẽ. Em đưa tôi lên chiếc cầu hằng ngày chúng tôi vẫn đi qua, chiếc cầu nối con đường phía bên kia và đoạn cuối có ngôi nhà quen thuộc. Đến giữa cầu thì em dừng lại, cánh tay bé nhỏ cũng buông thỏng xuống … thả tay tôi vào khoảng không vô định.</p>
<p>- Nửa chiếc cầu còn lại…</p>
<p>- Sao ?</p>
<p>- Em cần anh tự nguyện đi với em nửa chiếc cầu còn lại…</p>
<p>Tôi thấy em dở người, chiếc cầu đó đã in hằn biết bao nhiêu bước chân của tôi – của em, vậy mà bây giờ em lại lôi tôi đến chỉ để muốn tôi cùng em đi tiếp nữa – chiếc – cầu còn lại. Ngớ ngẫn !</p>
<p>- Tự nguyện à _ Tôi cười lớn _ Đã có bao giờ tôi tự nguyện sao ?</p>
<p>- Chưa …</p>
<p>- Ông già đó với cô có mục đích gì ?</p>
<p>- …</p>
<p>- Không nói được à. Cô chỉ có thế thôi sao, ông già đó cho cô bao nhiêu tiền để mua tình cảm của tôi ?</p>
<p>- Không … không phải … không có</p>
<p>Em tội nghiệp nhìn tôi đau xót, em muốn nói nhiều hơn có gì đó ngăn lại… Chỉ nhìn – đôi mắt da diết – đau đến xiết lòng. Tôi lạnh lùng, càng làm mắt em nhoè hơn…</p>
<p>- Từ nay về sau… hãy biến khỏi mắt tôi như lời cô đã nói !</p>
<p>- Không… yêu em.. sao ?</p>
<p>Câu hỏi đó như đấm thùm thụp vào tim tôi, không yêu sao ? Không yêu thì việc gì tôi phải hận, không yêu việc gì tôi phải đau….</p>
<p>- Không</p>
<p>- Nói… dối</p>
<p>- Tôi chỉ muốn cô chết, thật đấy.</p>
<p>Tôi nói rõ từng từ như thế, nhẹ mà sâu, vừa đau vừa độc.</p>
<p>- Em sẽ chết. Như thế anh sẽ không còn đau nữa, cũng là cách buông anh ra…</p>
<p>Tôi đưa mắt nhìn như mời em đi chết, chết đi, chết cho khuất mắt tôi. Tôi cười, tôi tưởng em sẽ đưa tay ra níu lấy tôi, tôi sẽ miệt thị, khinh bỉ… sẽ làm nhiều thứ… Thế nhưng lại rồi có cơn gió thoảng qua, em tôi lao mình xuống cầu…</p>
<p>………</p>
<p>Thân thể em mềm oặt, hơi thở em yếu ớt. Tôi ôm em chặt cứng, mặc họ lôi, mặc họ kéo…</p>
<p>- Anh… yêu em… không ?</p>
<p>- Có… có mà…</p>
<p>Em chẳng còn khóc như lúc nảy, miệng em cười, mắt tôi khóc. Em nắm lấy cánh tay run rẩy đặt lên nơi nhịp tim em yếu ớt đập</p>
<p>- Anh xem, nơi này… nó sẽ không còn phải đau nữa…</p>
<p>Tay em rơi xuống đất, tim em dừng lại, mắt em chẳng còn nhìn tôi tha thiết – nụ cười của gió thoảng tắt lịm. Em tôi chết rồi, tôi giết em…</p>
<p>Ngày tang lễ, trời mưa dầm dề, tôi chỉ đứng ở phía xa chứ không lại gần. Khuôn mặt của ba mẹ em đau đậm, da nhăn nheo, tóc bạc trắng. Có ai đó… đến, quỳ thụp trước họ, dập đầu xin lỗi – cha tôi !</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Nửa chiếc cầu còn lại, chân tôi bước mãi nhưng không bao giờ qua nỗi….</p>
<p>Hôm qua ba mẹ em gọi điện bảo tôi đến, thắp cho em một nén hương – đã 2 năm kể từ ngày ấy…</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p4.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những câu chuyện ngắn ý nghĩa (Phần 3)</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p3.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p3.html#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 09 Jul 2011 15:46:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 7]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3391</guid>
		<description><![CDATA[Thế Em Xin Anh 1 Ngày Yêu Em Nhé &#8212;Sưu tầm&#8212; Yêu em trong một ngày anh nhé!!! Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi&#8230; -Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!! -Nghĩa&#8230; nghĩa là sao?? -Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !! -Em đùa hoài !! [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3392" class="wp-caption alignleft" style="width: 210px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/11022011.jpg"><img class="size-full wp-image-3392" title="Một ngày yêu em..." src="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/11022011.jpg" alt="Một ngày yêu em..." width="200" height="170" /></a><p class="wp-caption-text">Một ngày yêu em...</p></div>
<h2><strong>Thế Em Xin Anh 1 Ngày Yêu Em Nhé</strong></h2>
<p style="text-align: right;">&#8212;Sưu tầm&#8212;</p>
<p>Yêu em trong một ngày anh nhé!!!<br />
Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi&#8230;<br />
-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!<br />
-Nghĩa&#8230; nghĩa là sao??<br />
-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!<br />
-Em đùa hoài !!<br />
-Em không biết nói đùa bao giờ.</p>
<p>***</p>
<p><span id="more-3391"></span>Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp&#8230; Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ&#8230; là về người con gái bên cạnh tôi đây !!<br />
-Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!<br />
-Ừ ừ&#8230;<br />
-Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu&#8230; phải thích thú cơ.<br />
-Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! &#8211; Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và&#8230; hạnh phúc.<br />
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!</p>
<p>Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ?? Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất &#8230;<br />
Sáng hôm sau..<br />
Reng !!!<br />
-Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé !!<br />
-Vâng vâng, anh biết rồi ạ&#8230;<br />
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà &#8220;nàng người yêu bé nhỏ&#8221; đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy&#8230;.<br />
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú&#8230; Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải..</p>
<p>Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động&#8230;</p>
<p>Nhưng không, nàng nhăn mặt&#8230; Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, &#8220;anh lại bê bối thế này nữa à ??&#8221;, nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì&#8230; tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi&#8230;.</p>
<p>Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được &#8230;.</p>
<p>Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ&#8230; Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan&#8230;. Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :<br />
-Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?<br />
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế&#8230; Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.<br />
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động&#8230; Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.</p>
<p>-Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? &#8211; Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.<br />
-Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.<br />
-Bé nào mà bé? Tui&#8230; lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!<br />
-Ơ, anh xin lỗi&#8230;..<br />
-Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì&#8230;. cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè !!<br />
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm&#8230;</p>
<p>Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa nhau&#8230;.. Tạm biệt em, em nhé !!<br />
Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối&#8230;.<br />
-Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??<br />
-Sao em biết??<br />
-Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết&#8230; Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!<br />
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt&#8230;. &#8220;Ngọc Châu 090&#8230;&#8230;.. / SG nhớ HN..&#8221;</p>
<p>-Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? &#8211; Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.<br />
-Một tháng !!</p>
<p>-Vì sao lâu thế?</p>
<p>-Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không&#8230;</p>
<p>-Ngốc lắm đấy nhé&#8230; Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?</p>
<p>-Uh, tốt lắm&#8230;.</p>
<p>Đột nhiên</p>
<p>Em khóc !!!</p>
<p>Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề&#8230; Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ&#8230;.</p>
<p>Vì sao thế&#8230;. tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời&#8230;..<br />
Trời đông lạnh lắm !!!</p>
<p>***</p>
<p>Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi&#8230;. Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn &#8220;Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé&#8221;&#8230; rồi lại &#8220;Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi&#8221;&#8230; Em làm tôi đau tim !!</p>
<p>Em làm tôi đau tim !!</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<p>Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau&#8230;</p>
<p>Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng chóng tàn&#8230;.</p>
<p>Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu &#8220;Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được&#8230;&#8221;. Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau&#8230;.</p>
<p>Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!!</p>
<p>Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : &#8220;Anh hãy quên em đi !!&#8221;</p>
<p>Làm sao tôi quên được ???</p>
<p>Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro&#8230; Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ&#8230;. Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi&#8230;</p>
<p>Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức&#8230; Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ&#8230;.</p>
<p>Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy&#8230; Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi&#8230; ngỡ ngàng nhìn tôi&#8230;..</p>
<p>-Anh đi đi!!</p>
<p>-Sao thế em??</p>
<p>-Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?</p>
<p>-Anh chỉ muốn biết vì sao thôi&#8230;. em hãy giải thích cho anh hiểu&#8230;.</p>
<p>-Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả&#8230;</p>
<p>Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa&#8230;</p>
<p>Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên &#8220;Anh về đi, người yêu tôi đây&#8221; !!</p>
<p>Thôi, thế là&#8230; hết !!!</p>
<p>Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ&#8230;.Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay&#8230;</p>
<p>Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc&#8230;&#8230;</p>
<p>Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi&#8230;.</p>
<p>Alô !!</p>
<p>-Chào anh, tôi là&#8230; một người lạ &#8211; giọng con trai miền Nam</p>
<p>-Anh là ai??</p>
<p>-Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?</p>
<p>-Em gái anh là ai? &#8211; Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.</p>
<p>-Em gái tôi tên&#8230; Ngọc Châu.</p>
<p>Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy&#8230; Nhưng không kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em&#8230;</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;.</p>
<p>Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số đt cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ??</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;.</p>
<p>Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ??</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;.</p>
<p>Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;.</p>
<p>Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy&#8230;. Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại&#8230; yêu anh trong một ngày, thế thôi&#8230;. Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi&#8230;</p>
<p>Tất cả chỉ vì &#8230; một căn bệnh không thể chữa khỏi&#8230;..</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;</p>
<p>Anh đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết&#8230;&#8230; Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên &#8220;Người yêu tôi đây !!&#8221;.</p>
<p>Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi&#8230;.</p>
<p>***</p>
<p>Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó&#8230; Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ&#8230;..</p>
<p>Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.</p>
<p>Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất&#8230;</p>
<p>Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời&#8230;.</p>
<p>Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy&#8230;.. Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên&#8230;. cho người sống còn đau&#8230;.</p>
<p>Gió thổi bay đến ngày quá khứ&#8230; có cô bé quàng chiếc khăn len màu hồng, cười mím chi&#8230;.</p>
<p>-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé !</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p3.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những câu chuyện ngắn ý nghĩa (Phần 2)</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p2.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p2.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 08 Jul 2011 15:39:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 7]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3387</guid>
		<description><![CDATA[Đàn ông mà &#8212;Sưu tầm&#8212; Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau. - Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”. - Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”. -“Em không quan tâm, em chỉ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3388" class="wp-caption alignleft" style="width: 310px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/06032011.jpg"><img class="size-medium wp-image-3388" title="Đàn ông mà..." src="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/06032011-300x232.jpg" alt="Đàn ông mà..." width="300" height="232" /></a><p class="wp-caption-text">Đàn ông mà...</p></div>
<h2><strong>Đàn ông mà</strong></h2>
<p style="text-align: right;">&#8212;Sưu tầm&#8212;</p>
<p>Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.</p>
<p>- Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”.</p>
<p>- Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”.</p>
<p>-“Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?”</p>
<p>Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình. 24 tuổi, trẻ trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời.</p>
<p>Thật đáng tiếc.</p>
<p><span id="more-3387"></span>-“Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh”. Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.</p>
<p>-“Nhưng anh yêu vợ anh”. Chàng trai trả lời một cách cương quyết.</p>
<p>-“Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty ….?”</p>
<p>Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.</p>
<p>-“Em yêu anh vì cái gì?”. Chàng trai lên tiếng.</p>
<p>-“Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt”.</p>
<p>-“Em biết ba năm trước anh như thế nào không?”. Chàng trai châm điếu thuốc nói.</p>
<p>-“Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa”.</p>
<p>-“Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ”. Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói.</p>
<p>“Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt.”</p>
<p>-“Vậy tại sao….” Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.</p>
<p>-“Vì cô ấy à?”</p>
<p>-“Ừ”.</p>
<p>-“Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.</p>
<p>Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn”.</p>
<p>Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói.</p>
<p>-“ Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu.”</p>
<p>“Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được.”</p>
<p>Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm.</p>
<p>-“À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?” Chàng trai cười và xin lỗi cô gái.</p>
<p>-“Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy”.</p>
<p>‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi.” Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. “Chỉ có điều, đến độ tuối của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy.”</p>
<p>-“Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?”.</p>
<p>-“Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé.” Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.</p>
<p>-“Không cần đâu, em tự về được mà”. Cô gái xua tay nói. “Anh về đi, đừng để cô ấy lo lắng”. Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.</p>
<p>“Cô ấy đẹp không?”</p>
<p>“Đúng thế. Cô ấy rất đẹp”.</p>
<p>Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối.</p>
<p>Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên.</p>
<p>Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.</p>
<p>“Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá à…”</p>
<p>Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng.</p>
<p>Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p2.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bút chì và bút mực</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/but-chi-va-but-muc.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/but-chi-va-but-muc.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 03 Jul 2011 18:19:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Cà phê chiều thứ 7]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[Chủ Nhật]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật ký]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 7]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3341</guid>
		<description><![CDATA[Có chút thời gian rảnh rỗi quý báu, tôi định thưởng cho mình 1 buổi chiều nghỉ ngơi và thư giãn 1 chút. Nhưng những cuộc điện thoại làm tôi không thực hiện được dự định bé nhỏ ấy. Tôi băn khoăn rất nhiều và tự hỏi, có phải ai cũng cho mình cái quyền [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3343" class="wp-caption aligncenter" style="width: 410px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/but-chi.jpeg"><img class="size-full wp-image-3343" title="Bút chì" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/but-chi.jpeg" alt="Bút chì" width="400" height="275" /></a><p class="wp-caption-text">Bút chì</p></div>
<p>Có chút thời gian rảnh rỗi quý báu, tôi định thưởng cho mình 1 buổi chiều nghỉ ngơi và thư giãn 1 chút.</p>
<p>Nhưng những cuộc điện thoại làm tôi không thực hiện được dự định bé nhỏ ấy.</p>
<p><span id="more-3341"></span>Tôi băn khoăn rất nhiều và tự hỏi, có phải ai cũng cho mình cái quyền quyết định về cuộc đời mình hay không? Sở thích và thói quen có liên hệ với nhau như thế nào? Ờ! Lúc này đang rỗi việc và tôi tự cho mình cái quyền&#8230;viết vài câu tản mạn về những thứ tưởng chừng chẳng có gì để viết.</p>
<p>Tôi muốn viết về thói quen dùng bút chì và bút mực mà tôi mới tranh luận với 1 người bạn nhỏ.</p>
<p>Và tôi cũng tình cờ đọc lại được 1 câu nói mà tôi đã rất thích. Xin trích dẫn đầy đủ theo nội dung đăng tải ở website mà tôi mới đọc được &#8220;Tất cả bắt đầu bằng suy nghĩ (tư duy).  Suy nghĩ tạo nên hành động,  hành động liên tục biến thành thói quen và thói quen tạo nên định mệnh.&#8221;</p>
<p>Tôi không đi vào chủ đề to tát, lớn lao về tư duy và định mệnh. Tôi chỉ muốn thử phân tích xem bút chì và bút mực sẽ khiến người ta nghĩ thế nào khi quen sử dụng chúng.</p>
<p>Bút chì có ưu điểm là viết nhanh, gọn, viết được cả dưới nước và trong&#8230;chân không, môi trường không trọng lượng&#8230;và ưu điểm nổi bật nhất của nó là&#8230;dễ tẩy xoa.</p>
<p>Bút mực thì viết nét, rõ, đẹp, đều và&#8230;không dễ tẩy xoa. Có thể nói nét bút mực thể hiện sự kiên quyết, nghiêm túc và thật sự phù hợp với kiểu &#8220;bút sa, gà chết&#8221; <img src='http://haonguyen.com/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Có lẽ vì thế mà khi ký hoặc viết các văn bản có tính nghiêm túc người ta không được phép dùng bút chì. Các y, bác sỹ có lẽ cũng vì thế mà khi kê đơn thuốc cho bệnh nhân mới&#8230;lách quy ước bằng cách viết bút mực (hoặc bút bi,..) nhưng viết để không ai&#8230;đọc nổi =))</p>
<p>Nói chuyện tào lao vậy là đủ.</p>
<p>Ở đây, tôi muốn nói đến tính cách con người khi sử dụng bút, tất nhiên, tôi muốn khẳng định thêm rằng đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi và tôi cũng không mong có những tranh luận về chủ đề này.</p>
<p>Theo tôi thấy, đa số những người thích sử dụng bút chì thì sẽ thiếu quyết đoán, thường do dự và ít chính kiến về mỗi vấn đề và sự việc mà họ quan tâm. Cuộc sống đối với họ dường như có nút &#8220;undo&#8221;, cho phép họ sửa chữa những sai lầm. Và, có lẽ vì thế họ thận trọng một cách hình thức. Cuộc sống đối với họ dường như chỉ là 1 bản nháp và họ sẽ viết bản chính thức khi&#8230;về già.</p>
<p>Tuy thế, cũng có những trường hợp khác rất nhiều, thậm chí ngược hẳn lại. Đó là tính cách cẩn thận, thậm chí là bảo thủ, nguyên tắc của những người đã quen dùng bút mực nhưng lại phải chuyển qua dùng bút chì vì những quyết định gắn với họ thường quá quan trọng hoặc chí ít là cần phải có sự nghiêm túc, chính xác mà bút mực nếu gạch vào quá nhiều sẽ làm nát và rối văn bản. Tôi xin kể ra đây 1 thí dụ, một hình tượng có tính văn học hơn là thực tế: Cụ Hồ Chí Minh trong thơ của Tố Hữu:</p>
<p style="text-align: center;"><em>&#8221; &#8230;Người ngồi đó với cây chì đỏ,</em><br />
<em>Vạch đường đi từng bước, từng giờ&#8230;&#8221;</em></p>
<p>Đó là những cá biệt, những trường hợp hiếm hoi của những người quen sử dụng bút chì.</p>
<p>Còn về bút mực? Nét bút nghiêm khắc, cần có sự cẩn trọng, bình tĩnh khi đặt bút&#8230; Thói quen dùng bút mực có ảnh hưởng thế nào đến những suy nghĩ, quyết định của con người? Đa số, mọi người chỉ coi bút là công cụ để viết và&#8230;chỉ có vậy; nhưng hãy thử tưởng tượng bạn đang đứng trước 1 văn bản, 1 giấy tờ, hoặc một tài liệu cần bút phê của bạn, cần phải nêu chính kiến của mình hoặc đơn giản hơn là trước 1 bài thi trắc nghiệm có nhiều thời gian, bạn sẽ sử dụng bút nào nếu được lựa chọn. Nếu chọn bút mực, xin hoan nghênh bạn, bạn đã rất nghiêm túc, trực tiếp và tự tin. Những người có thói quen dùng bút mực khi phê chuẩn, góp ý, hoặc đơn thuần là viết ý kiến phác thảo, bản nháp&#8230;có những tố chất đáng khen ngợi: tự tin, cẩn trọng và rất quyết đoán.</p>
<div id="attachment_3344" class="wp-caption aligncenter" style="width: 310px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/but_may.jpg"><img class="size-medium wp-image-3344" title="Bút mực" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/but_may-300x168.jpg" alt="Bút mực" width="300" height="168" /></a><p class="wp-caption-text">Bút mực</p></div>
<p>Tuy thế, cũng như trường hợp bút chì, bút mực cũng có nhiều ngoại lệ, và số lượng ngoại lệ về tính cách có lẽ còn chiếm số đông không kém gì số..chính. Đó là, có những người quen và thích dùng bút mực, nhưng tính cách của họ lại thường cẩu thả, vội vàng và ưa&#8230;hình thức.</p>
<p>Tôi thích viết bút bi, và nét viết rất đậm. Nhưng tôi cũng không biết rằng liệu cho tôi vào nhóm thích viết bút mực có đúng không. Vì trong cuộc sống, nhiều lúc tôi cũng rất do dự, rất thiếu tự tin và đối khi là rất&#8230;vội vàng, cẩu thả.</p>
<p>Tôi chỉ biết rằng, dù thích viết bút chì hay bút mực, nét chữ thể hiện tính nết con người, thể hiện hết tất cả. Vì thế, nếu đọc đến đây, có lẽ bạn sẽ mỉm cười vì những chuyện không đâu tôi đã viết ở trên. Đúng thế, tôi viết về những điều đó chỉ để giải khuây và chúng chẳng có ý nghĩa gì cả.</p>
<p>Nhưng có một thực tế, đó là thời gian không quay trở lại và cuộc sống không có nút &#8220;undo&#8221;. Vì thế, dù quen dùng bút gì, dù nét chữ thế nào, tôi hi vọng mọi người sẽ cân nhắc, cẩn trọng và cũng thật tự tin khi viết. Tôi tin chắc thói quen ấy có thể quyết định cho bạn một cuộc đời tươi đẹp và chắc chắn hơn rất nhiều những gì bạn đang có.</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/but-chi-va-but-muc.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

