<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Hảo Nguyễn &#187; Chuyện đời &#8211; chuyện người</title>
	<atom:link href="http://haonguyen.com/category/tan-man/chuyen-doi-chuyen-nguoi/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://haonguyen.com</link>
	<description>Nguyễn Ngọc Hảo</description>
	<lastBuildDate>Mon, 09 Apr 2012 02:59:37 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Cái sướng của đàn ông độc thân</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/cai-suong-cua-dan-ong-doc-than.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/cai-suong-cua-dan-ong-doc-than.html#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Dec 2011 02:25:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3702</guid>
		<description><![CDATA[Phim ảnh, quảng cáo khiến đàn ông tin rằng phải có vợ mới hạnh phúc. Vì thế, chàng độc thân thường tủi thân mà không biết rằng mỗi thứ có cái sướng của nó. Cuộc sống độc thân có nhiều niềm hạnh phúc mà chỉ tới khi ‘đeo gông vào cổ’ rồi, đàn ông mới [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3703" class="wp-caption alignleft" style="width: 260px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/12/docthan1.jpg"><img class="size-full wp-image-3703" title="Độc thân cũng sướng (hình minh họa)" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/12/docthan1.jpg" alt="Độc thân cũng sướng (hình minh họa)" width="250" height="194" /></a><p class="wp-caption-text">Độc thân cũng sướng (hình minh họa)</p></div>
<p>Phim ảnh, quảng cáo khiến đàn ông tin rằng phải có vợ mới hạnh phúc. Vì thế, chàng độc thân thường tủi thân mà không biết rằng mỗi thứ có cái sướng của nó. Cuộc sống độc thân có nhiều niềm hạnh phúc mà chỉ tới khi ‘đeo gông vào cổ’ rồi, đàn ông mới nhận ra.</p>
<h3>Không phải nghe cằn nhằn</h3>
<p>Bạn đã bao giờ chịu cảnh người yêu cáu tiết và &#8220;đàn áp&#8221; mình chẳng vì lý do gì? Độc thân sẽ không phải làm bia bắn cho những cảm xúc không lý giải nổi của phụ nữ. Độc thân đồng nghĩa với bình yên và không phải nghe phụ nữ cằn nhằn. Nếu bạn thức dậy trên ghế sô-fa, đó là bởi bạn muốn ngủ ở đó.</p>
<h3>Có thể sân siu về cân nặng</h3>
<p><span id="more-3702"></span>Thời gian ở phòng tập thể hình, bạn có thể thả lỏng bản thân và vui vẻ bên bạn bè. Không yêu đương, bạn có thể xuề xòa với bản thân một chút. Đi uống bia và mặc chiếc áo phông sờn vải, chiếc quần sóc có mấy lỗ thủng nhỏ. Nhếch nhác, lười biếng một tí khiến ta thoải mái. Nhưng đừng quá bệ rạc đến nỗi không thể lấy lại phong độ kịp thời khi gặp người ưng ý.</p>
<h3>Tận hưởng tự do</h3>
<p>Thời gian rảnh bạn có thể tận hưởng cảm giác thú vị khi ở một mình, cũng có thể dùng để nâng cấp bản thân. Độc thân buộc bạn phải tự làm những việc như nấu ăn, giặt ủi, dọn phòng&#8230; Thành thạo việc nhà khiến bạn thêm hoàn hảo và mẫu mực – điều này sẽ nâng cấp hình ảnh của bạn muốn chinh phục ai đó. Tâm thế thư thái, dáng vẻ ung dung, người đàn ông biết trân trọng phút giây tự do sẽ khiến phụ nữ… thèm vì họ biết bạn không túng thiếu tình cảm, bạn có cuộc sống riêng và không dính chặt lấy đàn bà.</p>
<h3>Tự quản lý tài chính</h3>
<p>Khi yêu đương, bạn sẽ phải dùng tiền lương để trang trải ‘tình phí’. Độc thân cho bạn toàn quyền quyết định tài chính của mình, bạn không phải lo lắng về những món quà đắt tiền cho người yêu. Tuy vậy, độc thân không có nghĩa là tiết kiệm – ngược lại, bạn có thể tiêu nhiều vào tiệc tùng, nhậu nhoẹt, quần áo, v.v… Nhưng ít nhất bạn có thể dùng tiền vào việc mình thích.</p>
<h3>Thời gian cho bản thân</h3>
<p>Độc thân và bạn có thể làm gì mình muốn. Chơi thể thao. Tập thể hình. Tham gia một lớp học. Nằm dài ở nhà xem phim. Ai có thể ngăn bạn? Thời gian đáng lẽ phải chạy theo và chiều bạn gái, bạn có thể đi chơi với bạn bè. Sao lãng bạn bè chính là hi sinh lớn nhất khi đàn ông yêu, vì vậy hãy ở bên cạnh họ khi đang còn độc thân.</p>
<h3>Không phải chịu đựng ai</h3>
<p>Bạn khó chịu khi cô ấy lấy dao cạo râu để tẩy lông, bày nến thơm đầy phòng… Độc thân và bạn sẽ không phải chịu đựng những thói quen đó nữa. Bạn có thể ngủ yên bình đến trưa mà không bị dựng dậy, nhà cửa bừa bãi cũng chẳng sao. Bạn chỉ phải quan tâm đến bản thân. Sự kiên nhẫn của bạn cũng cần được nghỉ ngơi, hãy sống thoải mái một thời gian.</p>
<h3>Sống ngẫu hứng</h3>
<p>Độc thân và bạn không phải tuân theo bất cứ lịch trình nhàm chán nào. Hãy sống liều lĩnh, táo bạo khi bạn có thể. Bạn bè gọi đi câu cá? Đi ngay thôi còn chần chừ gì nữa. Tiệc tùng và làm quen với những cô gái trẻ thật tuyệt vời. Bạn có thể làm những việc phi thường mà chẳng cần nhìn trước ngó sau. Đó chính là tự do.</p>
<h3>Tập trung vào công việc</h3>
<p>Cuộc sống là trò chơi tung hứng mà bạn phải giữ cho mọi thứ không bị trật khỏi vòng quay và rơi xuống đất, bạn phải dành sự quan tâm xứng đáng cho từng thứ. Nhưng nếu bạn để một thứ rơi xuống, bạn có thể tập trung sức lực hơn vào những gì còn lại. Nếu thiếu đi tình yêu, bạn sẽ có nhiều thời gian để cống hiến cho công việc. Bạn có thể đầu tư thời gian, công sức cho sự nghiệp. Và bạn sẽ không phải lo bố trí thời gian làm việc, thời gian đi chơi với người yêu nữa, bạn đang độc thân và tràn đầy sinh lực.</p>
<h3>Là ông chủ của chính mình</h3>
<p>Yêu đồng nghĩa với hai bên cùng thỏa hiệp. Đôi lúc phải hy sinh những sở thích cá nhân để chiều lòng người yêu. Vì vậy, trong thời gian độc thân, hãy quan tâm tới bản thân. Đôi khi, sống ích kỷ cũng giúp xoa dịu tâm hồn. Độc thân và bạn không còn phải vắt óc trả lời những câu chất vấn. Đi chơi khuya? Hương nước hoa lạ vương trên áo? Giờ thì ai có thể kiểm soát bạn?</p>
<h3>Tán tỉnh các cô gái</h3>
<p>Không có gì tệ hơn việc luôn có người theo sát khiến bạn không thể nhìn ngắm và làm quen những phụ nữ xinh đẹp, hấp dẫn. Độc thân cho bạn toàn quyền tự do tán tỉnh bất cứ ai bạn muốn, bất cứ khi nào bạn thích. Độc thân cho bạn cơ hội chơi tẹt ga trước khi chính thức thuộc về một người phụ nữ. Khi bạn còn chưa bị ràng buộc, hãy tranh thủ tận hưởng.</p>
<h3>Độc thân cũng không tệ</h3>
<p>Mọi thứ đều có mặt tốt; bạn phải học cách tìm ra mặt tích cực của vấn đề. Xã hội đặt nhiều áp lực và quan trọng hóa việc phải tìm được một người bạn đời. Nhưng đừng tạo áp lực cho mình, việc gì đến sẽ đến, cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Hãy tận hưởng niềm vui là một người đàn ông tự do.</p>
<p align="right"><strong>Nguồn: VNExpress.net</strong></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/cai-suong-cua-dan-ong-doc-than.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Có thứ hạnh phúc gọi là hi sinh&#8230;</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/co-thu-hanh-phuc-goi-la-hi-sinh.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/co-thu-hanh-phuc-goi-la-hi-sinh.html#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 01 Oct 2011 14:41:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3665</guid>
		<description><![CDATA[Một ngày nào đó, bạn bỗng nhận ra rằng hạnh phúc không chỉ có &#8220;cơm ngon và áo đẹp&#8221;, hạnh phúc cũng không chỉ bao gồm trong những thứ thỏa mãn về vật chất, về tinh thần như mọi người vẫn hiểu. Có một thứ hạnh phúc khác rất đơn sơ, giản dị, nhưng thật [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/10/006032011.jpg"><img class="alignleft size-full wp-image-3666" style="margin: 10px; border: 0pt none;" title="hiểu không?" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/10/006032011.jpg" alt="" width="255" height="198" /></a>Một ngày nào đó, bạn bỗng nhận ra rằng hạnh phúc không chỉ có &#8220;cơm ngon và áo đẹp&#8221;, hạnh phúc cũng không chỉ bao gồm trong những thứ thỏa mãn về vật chất, về tinh thần như mọi người vẫn hiểu. Có một thứ hạnh phúc khác rất đơn sơ, giản dị, nhưng thật ấm áp và đáng trân trọng. Đó là thứ hạnh phúc có tên gọi: hi sinh&#8230;</p>
<p>Từ những thứ hi sinh theo nghĩa đen &#8211; những hi sinh khiến con người ta trở thành bất tử -  những hi sinh hào hùng, trực tiếp: Bao thế hệ cha, anh đã hi sinh xương máu, tuổi thanh xuân, hạnh phúc cá nhân cho độc lập, tự do, cho hạnh phúc của cả quốc gia, của cả dân tộc. Những sự hi sinh cao cả ấy, trong thời đại này tôi tự hỏi là còn mấy ai dám nghĩ, dám làm?</p>
<p><span id="more-3665"></span>Tôi cũng rất cảm động trước những hi sinh nhỏ bé, âm thầm, những hi sinh làm con người ta bỗng cảm thấy hạnh phúc hơn, cảm thấy vui và sẵn sàng hi sinh hơn nhiều nữa. Đơn giản có thể chỉ là một sự nhường nhịn nhau, chấp nhận 1 chút thiệt thòi về mình để mọi thứ tốt đẹp hơn lên.</p>
<p>Bác Hồ kính yêu &#8211; &#8220;người không con mà có triệu con&#8221;, người cha  già của dân tộc. Bác đã hi sinh hạnh phúc đời thường của mình cho hạnh phúc dân tộc. Sự hi sinh lớn lao ấy đã khiến Người trở thành bất tử.</p>
<p>Tôi chợt thấy thật lạ, con người ta ai cũng ích kỷ, ai cũng tham lam. Nếu mà cuộc sống, ai cũng biết hi sinh, biết dành cho nhau 1 chút, biết bớt đi 1 chút tham lam, ích kỷ thì có phải tuyệt vời hơn không. Khi đó, hạnh phúc sẽ không còn là của riêng 1 người nữa. Hạnh phúc đã là của nhiều người rồi.</p>
<p>Tôi mong 1 ngày nào đó, mọi người sẽ thấy thứ hạnh phúc được cho đi sẽ lớn hơn rất nhiều thứ hạnh phúc được nhận về. Những hi sinh, dù thầm lặng, dù hào hùng&#8230;.thì cũng thật đáng trân trọng. Người ta quen sống ích kỉ, giờ có lẽ học bài học về thứ hạnh phúc gọi là hi sinh sẽ chẳng cảm thấy hiểu được đâu.</p>
<p>&#8230;..</p>
<p>Viết trong những ngày đầy tâm trạng&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/co-thu-hanh-phuc-goi-la-hi-sinh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>“Hãy rửa tai để được nghe lời nói thật”</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/hay-rua-tai-de-duoc-nghe-loi-noi-that.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/hay-rua-tai-de-duoc-nghe-loi-noi-that.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 11 Sep 2011 04:55:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 9]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3650</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay đọc thấy bài này cũng thú vị, copy lại để có thêm người cùng đọc với mình: (Dân trí) &#8211; Đó là lời của Nhà báo Hữu Thọ chứ không phải của mình. Còn Giáo sư Hoàng Tụy, một người nổi tiếng vì tài năng và cốt cách thì nói thẳng băng: “Sự [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hôm nay đọc thấy bài này cũng thú vị, copy lại để có thêm người cùng đọc với mình:</p>
<p><strong>(Dân trí) &#8211; Đó là lời của Nhà báo Hữu Thọ chứ không phải của mình. Còn Giáo sư Hoàng Tụy, một người nổi tiếng vì tài năng và cốt cách thì nói thẳng băng: “Sự giả dối đang là mối nhục lớn”</strong></p>
<p><span id="more-3650"></span></p>
<div id="attachment_3651" class="wp-caption aligncenter" style="width: 460px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/09/bao-cao-quan-lieu.png"><img class="size-full wp-image-3651" title="“Hãy rửa tai để được nghe lời nói thật”" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/09/bao-cao-quan-lieu.png" alt="“Hãy rửa tai để được nghe lời nói thật”" width="450" height="329" /></a><p class="wp-caption-text">“Hãy rửa tai để được nghe lời nói thật”</p></div>
<p>Cách đây mấy năm, mình hỏi Nhà báo Hữu Thọ, bác đánh giá như thế nào về “mối nhục lớn” này? Ông Thọ bảo rằng thời nào cũng có người nói dối và sự dối trá có mặt trên mọi ngõ ngách thế gian. Chỉ có điều, nó xuất hiện với tần số và dung lượng như thế nào thôi. Mình hỏi về “tần số và dung lượng” hiện nay, ông Thọ bảo theo cảm nhận của ông thì “ở mức trầm trọng…”.</p>
<p>Ông cha ta thường khuyên bảo con cháu phải thật thà. Dân tộc ta luôn yêu mến, quý trọng những người trung thực, ngay thẳng. Tại sao giờ đây, sự dối trá lại trở thành “quốc nạn”, “trầm trọng” nhỉ?</p>
<p>Mình băn khoăn và nỗi băn khoăn này đã được Nhà báo Hữu Thọ giải đáp trong một lần trả lời phỏng vấn mình. Ông Hữu Thọ bảo rằng người nói dối đương nhiên là xấu nhưng vấn đề là “có một nhu cầu muốn nghe nói dối từ phía người nghe”. Vả lại, muốn nghe một sự thật cũng không dễ vì sự thật nó không tự đến mà anh phải tìm đến nó. Rồi anh phải đủ niềm tin ở người ta thì người ta mới nói sự thật với anh. Anh cũng phải có đủ bản lĩnh để sàng lọc, tìm ra những thông tin chính xác.</p>
<p>Hôm ấy, ông Thọ còn kể cho mình nghe hai câu chuyện. Chuyện thứ nhất là từ một vở kịch nước ngoài mà ông Thọ được xem từ lâu lắm rồi. Đại để là một vị quan hỏi một kẻ thuộc cấp vì sao nói dối, không nói thật những khiếm khuyết của xã hội, của các mệnh lệnh. Gã thuộc cấp này thưa rằng bởi tôi đã ba lần nói thật thì cả ba lần đều bị quở mắng, trừng phạt cho nên chẳng dại gì mà tôi nói thật nữa.</p>
<p>Câu chuyện thứ hai, ông Thọ nhớ hình như trong một truyện ngắn của nhà văn Vũ Bằng kể về một họa sĩ tài năng nhưng lại có vai vế trong xã hội. Khi triển lãm tranh của mình, ông họa sĩ phải cải trang và nấp kín để được nghe lời bình phẩm thật về những bức tranh của mình vì khi anh đã có một địa vị nào đó mà xuất hiện, rất khó được nghe những lời nói thật. Không ít kẻ nịnh bợ, tâng bốc anh nhưng cũng có người chỉ vì nể nang mà không nỡ nói ra sự thật.</p>
<p>“Muốn nghe được lời nói thật là phải công phu lắm, phải thành tâm lắm. Hãy rửa tai để nghe lời nói thật vì không có lời nói thật nào mà không có vị chua chát. Để bệnh nói dối tràn lan chủ yếu là tại người nghe”. Ông Thọ kết luận. Rồi như để tâm sự, giọng ông chợt trầm xuống: “Tâm lý con người rất phức tạp. Khi anh còn là cấp dưới thì anh muốn “cãi” cấp trên, nhưng khi có quyền lực thì anh lại không muốn người ta cãi lại mình. Phức tạp thế đấy”.</p>
<p>Mình xin mượn câu thơ của Nhà thơ Trần Đăng Khoa “Trăng ơi… từ đâu đến?” làm tựa đề cho bài viết này: “Giả dối.. từ đâu đến?”.</p>
<p>Theo các bạn, giả dối từ đâu đến?</p>
<p>Làm thế nào để không còn là “mối nhục lớn” và “trầm trọng” nữa?</p>
<p align="right">Bùi</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/hay-rua-tai-de-duoc-nghe-loi-noi-that.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những câu chuyện ngắn ý nghĩa (Phần 4)</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p4.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p4.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Jul 2011 02:57:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 7]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3395</guid>
		<description><![CDATA[Nơi đó, em sẽ không còn đau &#8212;Sưu tầm&#8212; Hôm nay là ngày thứ 731 kể từ ngày em chính thức rời xa tôi. Ba mẹ em vẫn chào đón tôi như ngày đầu họ gặp, dịu dàng, nồng ấm và đầy khoan dung. Ấy vậy mà đã từng có một khoảng thời gian dài [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3396" class="wp-caption alignleft" style="width: 210px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/01072011.jpg"><img class="size-full wp-image-3396" title="Nơi ấy..." src="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/01072011.jpg" alt="Nơi ấy..." width="200" height="170" /></a><p class="wp-caption-text">Nơi ấy...</p></div>
<h2><strong>Nơi đó, em sẽ không còn đau</strong></h2>
<p style="text-align: right;">&#8212;Sưu tầm&#8212;</p>
<p>Hôm nay là ngày thứ 731 kể từ ngày em chính thức rời xa tôi. Ba mẹ em vẫn chào đón tôi như ngày đầu họ gặp, dịu dàng, nồng ấm và đầy khoan dung. Ấy vậy mà đã từng có một khoảng thời gian dài tôi xem họ như những kẻ dối trá, vờ vịt… Và nếu như họ là những người cha người mẹ khác, chắc có lẽ họ đã phải hận tôi đến tận xương, tận tủy.</p>
<p>o0o</p>
<p><span id="more-3395"></span>Tôi còn nhớ rất rõ ngày ấy, nắng gay gắt như thiêu đốt rồi bỗng đổ một cơn mưa rào trêu ngươi thiên hạ. Trong cái xó xỉnh nhơ nhuốc, dơ dáy, như thường lệ, tôi-lúc-đó đang nằm phê thuốc. Có lẽ mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ xảy ra nếu em không xuất hiện, đột ngột, lặng lẽ, ngồi trước mặt tôi, nhìn chằm chằm, như thể đây là lần đầu tiên em nhìn thấy người – hay người nghiện vậy. Mà lúc đó tôi chẳng quan tâm, chỉ nhìn em bằng đôi mắt dại đi, kèm theo là những tiếng rên hừ hừ trong cơn phê.</p>
<p>Vài tiếng sau em vẫn ở đó, vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt như ban đầu. Khi ấy, tôi bắt đầu bực mình</p>
<p>- Nhìn đủ chưa</p>
<p>- Rồi</p>
<p>- Thế thì biến đi</p>
<p>- Đang đợi</p>
<p>Tôi cau có, đợi thằng chó nào mà lại đến những chỗ này, lại còn nhìn tôi suốt mấy tiếng đồng hồ.</p>
<p>- Ai</p>
<p>- Anh</p>
<p>- Điên à</p>
<p>- Không</p>
<p>Tôi chẳng chịu nỗi cái giọng điệu cụt ngủn vô lí cùng đôi mắt như đang bó chặt lấy mình của cô ấy. Phủi mông đứng dậy, tôi quăng một câu rồi bước đi</p>
<p>- CON BỆNH</p>
<p>Mưa lúc đó vẫn rơi đều đặn, nặng hạt, buốt rát. Tôi rảo bước chậm, nhìn những đôi tình nhân nép mình vào nhau mà mĩa mai cười. Tôi-lúc-đó chẳng tin vào cái gì gọi là tình yêu, có hay không cũng chỉ là nhu cầu cảm xúc hay nhu cầu tình dục, họ bên nhau những chẳng bao giờ vì nhau, chẳng qua đối phương là một công cụ để họ lợi dụng, để họ thỏa mãn, thế đấy cả hai đều lợi dụng và bị lợi dụng … thế thôi chứ yêu thương cái nỗi gì … Tôi hận sự giả tạo của tình cảm mà họ tôn thờ và cái cách đối xử đầy dối trá của bọn họ</p>
<p>- Này ! Về đi</p>
<p>Một bàn tay nhỏ kéo tôi ra khỏi khoảng trời suy nghĩ.</p>
<p>- Ơ… cô điên à ? Bám theo tôi nảy giờ đó hả ?</p>
<p>Em chẳng nói gì, chỉ nhìn tôi mà gật. Người em ướt nhẹp, tóc tai bết hết vào mặt, trông em như con mèo nhỏ bé tội nghiệp</p>
<p>- Về đâu ?</p>
<p>- Nhà</p>
<p>Lúc đó, tôi chẳng hiều nỗi cái từ “ Nhà ” mà em thốt ra lúc đó. Em bảo với một thằng con trai chẳng quen, chẳng biết, tệ hơn là vừa qua cơn phê thuốc về … nhà</p>
<p>- Gì ? Cô biết nhà tôi à ?</p>
<p>- Không. Nhà em</p>
<p>- Nhà cô ?!?! Cô có vấn đề hả cô bé. Tôi không quen cô và tôi chẳng hứng mà đứng giữa trời mưa để đùa với cô đâu nhé. Biến đi, đừng có mà lảng vảng trước mặt tôi nữa</p>
<p>- Em yêu Anh</p>
<p>-…</p>
<p>- Em yêu Anh. Đó là lí do em xin anh về nhà cùng em. Và em không điên, người điên không thể yêu</p>
<p>Tôi chẳng biết thốt lên lời nào vào lúc đó cả, miệng tôi như đông đá. Rồi bổng nhiên tôi phá lên cười, to đến nỗi làm cho những kẻ đang quấn lấy nhau phải giật mình. “Đây chỉ là trò đùa quái đảng của đám bạn khốn nạn” … Tôi đã nghĩ như thế, tôi đã ghì mạnh vai cô ấy, vừa mỉa mai, vừa đe dọa.</p>
<p>- Thôi đi cô em, về nói với bọn chúng là chẳng lừa được thằng này đâu.</p>
<p>Em nhìn tôi, chẳng nói thêm, dùng hai tay của mình kéo tôi đi. Theo phản xạ, tôi vùng ra và em té. Tôi chẳng buồn nhìn trông em ra sao, quay mặt đi thẳng. Lần này tôi bước nhanh hơn, đầu thôi suy nghĩ những điều lúc nảy, cái tôi quan tâm bây giờ là em – con nhỏ bệnh hoạn đó có đang tiếp tục bám theo mình không.</p>
<p>Rồi tôi chạy, em như hồn ma dai dẳng cứ thích làm phiền và đó là cách duy nhất để thoát khỏi em. Tôi rất tự tin về lĩnh vực chạy trôn của mình, chẳng có kẻ nào bắt được một khi tôi đã muốn biến mất khỏi mắt họ. Thế là sau một đoạn khá xa, tôi lại đi thư thã đi trong mưa.</p>
<p>Nhưng rồi thêm lần nữa em xuất hiện, điều đó vừa khiến tôi tức điên vừa làm tôi có gì đó lo sợ. Rõ ràng tôi đã bỏ em xa lắm và nhìn em thì chẳng đủ sức để mà đuổi theo tôi nhanh như thế, vậy mà đến cuối cùng … tôi vẫn nằm trong tầm ngắm của em.</p>
<p>- NÀY ! Cô là ma đó à ?</p>
<p>- Không. Em là người</p>
<p>- Thế sao tìm được tôi. Cô gắng dụng cụ định vị trên người tôi phải không _ Tôi nghi ngờ</p>
<p>- Đơn giản là em biết anh sẽ đến đây..</p>
<p>- Cô là con quỷ _ Tôi lầm bầm _ Thế sao mới tha cho tôi đây</p>
<p>- Về nhà với em</p>
<p>- làm gì ? Cần người làm tình à … Tôi chẳng phải loại giỏi làm tình đâu nhé</p>
<p>Tôi lại cười to …Thiết nghĩ câu nói đó sẽ làm em điên lên vì giận hoặc sẽ khóc vì uất ức. Tôi nào ngờ mặt em cứ trơ đáng ghét ra như thế…</p>
<p>- Em biết. Em không cần điều đó</p>
<p>- Cô thôi cái trò ngớ ngẩn của cô đi được rồi đó. Rốt cuộc cô muốn gì ở tôi ?</p>
<p>- Em muốn … anh về nhà với em.</p>
<p>-…</p>
<p>- …</p>
<p>- Rồi cô …sẽ buông tha tôi ?</p>
<p>- Dạ !</p>
<p>Không hiểu sao tôi lại buông ra câu nói ấy lúc đó, mặc dù trong tiềm thức, trong suy nghĩ, tôi thề tôi chỉ muốn chạy tiếp. Cuộc đời tôi là những ngày dài trốn chạy, chạy khỏi đau thương, chạy khỏi đời thường, chạy để tránh những giả dối vây quanh mình. Thế mà lần này, tôi lại ngại chạy khỏi em.</p>
<p>-Ừ. Thì đi …</p>
<p>……….</p>
<p>-Ba mẹ ơi ! Con và anh ấy về rồi nè.</p>
<p>Vừa vào đến cửa, em đã reo lên như thế đấy. Chẳng giống như lúc nảy, như khúc gỗ vô cảm, ngay cả khi nói yêu tôi, mắt em cũng chẳng để lộ chút cảm xúc.</p>
<p>- Vào nhà nhanh đi hai đứa, ướt hết cả rồi..</p>
<p>Tiếng mẹ em nhẹ nhàng lắm, như em vậy. Tôi chả hiểu gì cả, cứ như họ đã biết tôi từ lâu lắm rồi vậy. Nhưng quả thật điên rồ quá, tôi đang ở trong một căn nhà lạ hoắc, với hai người lúc trước chẳng gặp đến một lần. Quay lưng, tôi tính ra khỏi nhà thì giật bắn cả người. Từ bao giờ, một người đàn ông đã đứng sẳn ở cửa như biết trước rằng tôi sắp chuồn vậy.</p>
<p>- Con lên gác với bác, bác lấy đồ cho mặc, để ướt như thế này sẽ bệnh đó …</p>
<p>Tôi hất tay người đàn ông lịch sự, giọng mĩa mai, đay nghiến.</p>
<p>- Không cần. Cả nhà này là một bọn bệnh hoạn à. Này, nếu ông có tỉnh táo thì lắng tai nghe cho kĩ đây. Con gái của ông đó, nếu như nó có rối loạn tâm lí hay tinh thần không ổn định thì ông bà nên khóa chặt cửa, đừng để nó lại ra ngoài nói yêu người ta rồi lôi họ về nhà như tôi nhé … À mà … tôi cá tôi cũng là người thứ mấy trăm rồi, nhỉ. Thôi, chả liên quan gì mà tôi phải nói nhiều. Tôi đi..</p>
<p>Dường như em đứng đó từ lâu rồi, và chỉ đợi tôi nói ra câu cuối cùng là lại dùng đôi tay của mình níu tôi lại.</p>
<p>- Anh … Vào ăn đi. Mẹ nấu đồ ăn xong rồi</p>
<p>- Đúng đó ! Cháu lên thay đồ rồi xuống ăn. Đi cháu.</p>
<p>Người đàn ông ấy cười dịu dàng với tôi như những câu nói của tôi chưa từ nào lọt được vào tai ông. Tay ông nắm tay tôi, nhẹ nhưng mạnh, tôi có cảm giác nếu tôi vùng ra, tay sẽ gãy mất.</p>
<p>—-</p>
<p>Rồi cứ thế, có lần đầu ắt sẽ có lần thứ hai, ba … Nhưng chẳng lần nào là tôi tự nguyện đến cả, toàn em tìm thấy tôi và dùng mọi cách để tôi phải đi về với mình.</p>
<p>Và đêm đó tôi say, tôi về đến, nôn thốc nôn tháo đầy nhà em và chửi rủa. Tôi như một con chó dại lên cơn điên loạn, chẳng thuốc nào có thể kìm hãm được cả. Mẹ em pha cho tôi một li sữa, tôi đập tan nó trước mặt bà, em dọn, và tôi lại có một li sữa khác. Tôi không biết tôi đã đập bễ bao nhiêu cái li trong đêm hôm đó, chỉ biết đến cuối cùng, tôi vẫn phải uống cạn li sữa cho chính em đặt vào tay tôi. Khi đôi mắt mõi mệt của tôi khép dần, hình ảnh em đang phải cuối nhặt những mảnh vụn sắc nhọn, cái thân gầy nhỏ ấy bỗng làm tôi đau. Đó là lần đầu tiên … tôi không thể chạy khỏi cơn đau …</p>
<p>………</p>
<p>Thế rồi dần dà tôi quen với việc được em đến lôi về, như là gì đó chẳng thể thiếu sau mỗi cuộc chơi bất tận. Số điện thoại của em được lưu vào máy tôi từ bao giờ tôi cũng chẳng rõ, chỉ biết đó là số duy nhất của một người con gái tôi không muốn quên.</p>
<p>- Tình yêu có thật không ???</p>
<p>Ừ, đúng rồi, em chẳng là gì cả … em với tôi trước mặt chỉ là một con khốn đội lốt ngây thơ trong sạch, nước mắt em cũng chỉ là giả tạo, dối trá..</p>
<p>Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình như vậy. Cái định kiến của tôi về thứ tình cảm tôi cho là giả tạo bị lung lây dần … Nếu như tình yêu là thứ qua lại – là sự lợi dụng của người với người thì hiện tại tôi có gì cho em lợi dụng ? Chẳng có gì ngoài một cái xác, sự bay nhảy, điên loạn, hút lắc … Em nói em yêu tôi, nhưng sao đến cái tên của tôi em cũng chẳng một lần nhắc đến, chẳng một lần hỏi hoàn cảnh gia đình.</p>
<p>Nếu thứ em dành cho tôi là tình yêu, thì có lẽ đó là thứ tình mà đến hết cả cuộc đời tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu hết được …</p>
<p>Em chỉ thế, chẳng màn đến thắc mắc trong lòng tôi dù em biết rất rõ, luôn bên tôi mỗi khi thân xác tôi rã rời, dịu dàng, nhẹ nhàng chăm sóc. Sau đó lại để mặc tôi lướt đi mà chẳng khi nào em níu lại. Đã có hơn một lần tôi muốn ở bên em khi tỉnh táo, tôi chờ đôi tay em như ngày đầu bướng bỉnh, nhưng chân bước mãi … em vẫn đứng ở phía sau.</p>
<p>Thời gian qua lại, va đập vào nhau, mùa chuyển mùa … Đông rét càng đậm hơn. Ai cũng nói mùa Đông là mùa mà người ta cần yêu thương nhất. Cái đó có thật không nhỉ, tôi chẳng hiểu lắm, đại loại là đám bạn luôn mở mồm nói như thế mỗi khi Đông về.. Nhưng tôi yêu em rồi, yêu vào cái mùa Đông mà người ta vẫn thường cần đến. Thế nhưng yêu vì cần thì là không phải, tôi chẳng là người có nhiều kinh nghiệm để lựa chọn yêu đương, chỉ biết yêu là yêu, thế thôi. Tôi yêu những đêm trời gió rét, em lặn lội từ nhà đến bar cầm theo chiếc áo ấm mua từ bao giờ … ngồi đợi tôi. Yêu cái nụ cười nhẹ như gió thoảng, yêu hương thơm phản phất của loài hoa nào đó tôi chẳng rõ …. Thế là tôi hôn em, chẳng lãng mạn như những đôi tình nhân khác, tôi vụng quá và em cười.</p>
<p>- Anh phải tập hôn nhiều hơn nữa !</p>
<p>Tháng ngày chúng tôi yêu nhau, tôi vẫn bê tha như thế, chẳng khá hơn chút nào. Tôi yêu em thật, nhưng tôi yêu Cocain hơn em nhiều, tôi không thể bỏ nó, nhưng lại có thể bỏ em. Dường như em biết điều đó, chưa bao giờ em bảo tôi từ bỏ cuộc sống lâu nay của mình. Em chỉ như trước, luôn bên tôi và yêu tôi bằng cái cách chẳng có người con gái nào khác có thể.</p>
<p>Đến một ngày, tôi quật lộn với một thắng nhóc trong bar vì cái tội mất dạy, láo toét của nó. Chai, li cứ thi nhau mà bay, mà bể, cả bar náo loạn cả lên, và lại một lần nữa bọn bạn phải bấm máy nhờ em đến lôi tôi về. Thế rồi, chẳng lâu sau em xuất hiện, áo quần ướt nhẹp, tóc tai bết hết vào mặt, tôi đâu biết ngoài kia trời đang mưa. Chẳng nói chẳng rằng, chẳng trách chẳng móc, chẳng nặng chẳng nhẹ, em chỉ nắm tay tôi và kéo tôi đi như thường lệ.</p>
<p>Đường về mưa vẫn không ngớt, em chẳng để tôi chở mà lại cố chấp bắt tôi ngồi phía sau, và cũng thế, chả bao giờ tôi thắng nổi em. Choàng tay ôm lấy em, cơ thể em lạnh ngắt … tôi xót …</p>
<p>- Anh xin lỗi…</p>
<p>Tôi chỉ biết nói vậy, chẳng có từ ngữ nào có thể diển đạt được điều tôi muốn nói với em vào lúc đó, tôi đau, mắt tôi nhắm lại. Những giọt nước rớt vào tay tôi có khi lạnh, có khi ấm, tôi không biết đâu là mưa trời, đâu là nước mắt em lại vì tôi mà rơi. Tay tôi siết chặt hơn, có lẽ tôi đã sai …tôi nghĩ đến lúc mình nên dừng lại rồi.</p>
<p>Sau đêm đó, tôi cố giảm những cuộc chơi thác loạn, gồng mình chịu đựng mỗi khi cơn thèm thuốc ập đến. Những ngày đầu tiên, đối với tôi như địa ngục, đã nhiều lúc tôi muốn quăng cái quyết tâm trở lại làm người bình thường, đôi chân quen lối, đôi môi quen mùi cứ thúc hối tôi nên trở về với chính tôi … của một con người đốn mạt. Nhưng cứ mỗi khi như thế, em lại đến, em ngồi đó, nhìn tôi chứ chẳng làm gì khác, như ngày đầu vậy, tôi lại bị đôi mắt em khống chế, nó mê hoặc tất cả. Vậy là tôi dần vượt qua … dù khó khăn thì quả quá nhiều. Đã có lúc tôi mất lí trí, răng va đập mạnh vào nhau, em đã đưa tay ra để tôi cắn cho bậc máu, chảy thành dòng màu đỏ, lai lán nền nhà. Đã có lúc, áo em nát tươm vì bị tôi xé, thân thể em nhiều vết trầy xướt vì ngăn đôi chân không còn nghe lời …</p>
<p>Tôi nghĩ tôi sắp thành công, em cũng như thế. Cơn nghiện tha tôi dần và những đêm bay nhảy không còn có ma lực hút hồn tôi như lúc trước. Tôi bên em, mỗi ngày … mỗi ngày, nung nấu tình yêu bằng những gì trong sáng nhất, tuyệt vời nhất. Tôi cười nhiều hơn, đến nhà em chẳng còn ở tình trạng say xĩn be bét, chẳng còn nhìn ba mẹ em bằng ánh mắt ngạo nghễ, chẳng còn đối xử với họ theo kiểu dè chừng. Tôi yêu em và gia đình em …</p>
<p>Những ngày gió lặng, chẳng hẹn, chẳng nói, em và tôi vẫn có thể tìm thấy nhau. Nụ cười em nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim yêu đầu, cứ mãi vuốt ve mỗi khi em nhoẻn miệng. Tôi đã yêu tha thiết, yêu đến nổi những tưởng tôi là một tín đồ của tình yêu, yêu đến nổi tôi quên mất mình từng chẳng tin và miệt thị tình yêu, yêu đến quên thắc mắc về những gì vừa trải qua, cái gì đã đưa em đến, điều gì khiến em yêu.. tôi quên sạch. Đối với tôi, chỉ em là đủ.</p>
<p>Rồi một ngày, tôi dọn hết đồ đạc ở căn phòng thuê rách nát, quyết định một lần nữa trở về ngôi nhà của người đàn ông mà khi sinh ra trời đã bắt tôi phải gọi bằng cha, tôi sẽ tha thứ cho ông ấy. Sẽ tha thứ, em đã dạy tôi như thế.</p>
<p>Tôi sẽ tha thứ … sẽ tha thứ và tất cả sẽ tốt đẹp … nếu như tôi về muộn hơn tí, để không phải thấy, để không phải thấy ông ấy đứng … cùng em. Tôi thấy em cười, tôi thấy ông ấy nắm tay em … Bất giác tay tôi không cầm nỗi cái va li nhẹ tênh, rơi xuống và mọi thứ vung vãi ra … Em quay ra, em nhìn thấy, đôi mắt em bàng hoàng, tay em rụt lại. Đắng ngắt, miệng tôi nặn một nụ cười chua chát, mỉa mai … vụt chạy. Tôi chạy như chưa từng được chạy, tôi muốn thoát, tôi muốn đâm chết một ai đó vào lúc này … Đôi mắt tôi chảy nước, lần đầu tiên, đôi mắt tôi biết khóc, lần đầu tiên, tôi gào thét giữa đường như một kẻ điên loạn.</p>
<p>Vậy hoá ra không cần hỏi, em cũng đã biết về gia đình tôi rồi, hoá ra, tôi ngu ngơ tin vào cái mà em gọi là tình yêu, hoá ra, một kẻ hận tình như tôi, thấy người cha chà đạp người mẹ, đày đoạ cho đến chết mà vẫn tin vào tình yêu một cách mù quáng, để rồi hận gấp trăm, gấp ngàn, hận đến hàng vạn … Tôi muốn giết em … muốn giết em … lúc đó tôi chỉ ước có thể bóp chết trái tim xảo trá của em.</p>
<p>Tôi tìm về với thuốc, với lắc, với những trận bão đêm, với gái gú, những đêm thác loạn quên giờ, quên ngày. Lúc đầu tôi chơi cho quên đau, lúc sau tôi chơi để trả thù. Tôi muốn trả thù, yêu bao nhiêu, lửa hận cháy trong tim tôi cháy dữ tợn bấy nhiêu … Em vẫn thế, đến và tìm, ngồi và đợi, nhưng tôi chẳng còn về, chẳng còn quan tâm, chẳng còn cần như lúc trước. Tôi muốn em nhìn, nhìn tôi đọ môi với những đứa con gái lẵng lơ khác, nhìn tôi quay cuông với nhạc, nhìn tôi cười chua chát … Tôi muốn xé nát tim em..</p>
<p>” Đến Thiên Hương “</p>
<p>Tôi cười nụ cười đắc chí sau cái tin nhắn chết tiệt ấy của mình. Gửi cho em, tôi biết rằng em sẽ đến, nhanh thôi. Đến đi, đến để thấy, đến để nghe tiếng tôi chung đụng, va đập cơ thể với một con đàn bà, trên giường, nhưng chẳng phải em. Tôi cứ thế, làm nhưng ghê tởm, cô ta chẳng phải em, tôi hận em nhưng tôi lại mườn tượng cô ta là em … Thế là trong những giọt mồ hôi chảy xuống, có hoà chung cả nước mắt của tôi. Tiếng cửa kêu nhè nhẹ, nhưng tôi nghe rõ, tôi chỉ đợi có thể, thoả mãn, nhìn ra em với một đôi mắt chà đạp sâu vào tim em. Nhưng cái tia nhìn ấy tắt ngấm khi chạm phải những giọt nước mắt đau khổ đang chảy như thác trên mặt em, tôi thấy em đau khổ, tột cùng của cơn đau. Chẳng có người đàn bà nào chịu được cảnh người yêu của mình đang trên giường với một kẻ khác, tôi nghĩ thế nhưng rồi chột dạ, em có yêu tôi đâu, bên tôi và làm mọi điều chỉ vì có tính toán, có âm mưu, vì một mục đích gì đó với cha tôi thôi. Thế rồi lòng thù hận lại dâng trào, tôi hôn lấy hôn để con đàn bà kia, cho em thấy, cho em đau … Em chạy đến, kéo tôi ra … Lần đầu tiên tôi nghe tiếng em khóc nấc … em chẳng thể nói được gì … tiếng khóc đã lấp cả tiếng nói …</p>
<p>Em kéo bao nhiêu, tôi càng cố hôn con đàn bà kia bấy nhiêu … Em bấu da tôi chảy máu, tôi hất em ra và cho em một bạc tai.</p>
<p>- Mày muốn gì ?</p>
<p>- Muốn …về …với …em</p>
<p>- Về với mày à ? Về làm gì ? Về để thấy lão già đó với mày à ?</p>
<p>- Không … không … không như.. anh … thấy…</p>
<p>- BIẾN ĐI</p>
<p>Tôi xua đuổi, tôi đuổi em một cách tàn nhẫn … Thế nhưng em không đi, em lì lượm vẫn cố chấp lôi tôi ra khỏi đó</p>
<p>- Một … lần này … nữa thôi</p>
<p>- Sao ?</p>
<p>- Rồi em sẽ … buông tha … anh mãi … mãi</p>
<p>Câu nói của em làm tôi đau thắt lòng, em có quyền gì mà nói sẽ buông tha tôi … chẳng có cái quyền gì cả ….</p>
<p>- Tao cần mày buông ta à ?</p>
<p>- Ừ</p>
<p>- KHÔNG CẦN</p>
<p>- Cần …</p>
<p>- BIẾN ĐIIII</p>
<p>- Chỉ một… lần này thôi</p>
<p>Em kéo tay tôi đi trong nỗi đau – đến tận sau này tôi mới điều tôi làm đã thành công như thế nào, thành công đau, thành công đớn, thành công đó khiến tôi phải trả giá suốt cả cuộc đời tội lỗi.</p>
<p>Từ phía sau tôi vẫn muốn ôm em tha thiết, đôi vai gầy cứ run lên khe khẽ. Em đưa tôi lên chiếc cầu hằng ngày chúng tôi vẫn đi qua, chiếc cầu nối con đường phía bên kia và đoạn cuối có ngôi nhà quen thuộc. Đến giữa cầu thì em dừng lại, cánh tay bé nhỏ cũng buông thỏng xuống … thả tay tôi vào khoảng không vô định.</p>
<p>- Nửa chiếc cầu còn lại…</p>
<p>- Sao ?</p>
<p>- Em cần anh tự nguyện đi với em nửa chiếc cầu còn lại…</p>
<p>Tôi thấy em dở người, chiếc cầu đó đã in hằn biết bao nhiêu bước chân của tôi – của em, vậy mà bây giờ em lại lôi tôi đến chỉ để muốn tôi cùng em đi tiếp nữa – chiếc – cầu còn lại. Ngớ ngẫn !</p>
<p>- Tự nguyện à _ Tôi cười lớn _ Đã có bao giờ tôi tự nguyện sao ?</p>
<p>- Chưa …</p>
<p>- Ông già đó với cô có mục đích gì ?</p>
<p>- …</p>
<p>- Không nói được à. Cô chỉ có thế thôi sao, ông già đó cho cô bao nhiêu tiền để mua tình cảm của tôi ?</p>
<p>- Không … không phải … không có</p>
<p>Em tội nghiệp nhìn tôi đau xót, em muốn nói nhiều hơn có gì đó ngăn lại… Chỉ nhìn – đôi mắt da diết – đau đến xiết lòng. Tôi lạnh lùng, càng làm mắt em nhoè hơn…</p>
<p>- Từ nay về sau… hãy biến khỏi mắt tôi như lời cô đã nói !</p>
<p>- Không… yêu em.. sao ?</p>
<p>Câu hỏi đó như đấm thùm thụp vào tim tôi, không yêu sao ? Không yêu thì việc gì tôi phải hận, không yêu việc gì tôi phải đau….</p>
<p>- Không</p>
<p>- Nói… dối</p>
<p>- Tôi chỉ muốn cô chết, thật đấy.</p>
<p>Tôi nói rõ từng từ như thế, nhẹ mà sâu, vừa đau vừa độc.</p>
<p>- Em sẽ chết. Như thế anh sẽ không còn đau nữa, cũng là cách buông anh ra…</p>
<p>Tôi đưa mắt nhìn như mời em đi chết, chết đi, chết cho khuất mắt tôi. Tôi cười, tôi tưởng em sẽ đưa tay ra níu lấy tôi, tôi sẽ miệt thị, khinh bỉ… sẽ làm nhiều thứ… Thế nhưng lại rồi có cơn gió thoảng qua, em tôi lao mình xuống cầu…</p>
<p>………</p>
<p>Thân thể em mềm oặt, hơi thở em yếu ớt. Tôi ôm em chặt cứng, mặc họ lôi, mặc họ kéo…</p>
<p>- Anh… yêu em… không ?</p>
<p>- Có… có mà…</p>
<p>Em chẳng còn khóc như lúc nảy, miệng em cười, mắt tôi khóc. Em nắm lấy cánh tay run rẩy đặt lên nơi nhịp tim em yếu ớt đập</p>
<p>- Anh xem, nơi này… nó sẽ không còn phải đau nữa…</p>
<p>Tay em rơi xuống đất, tim em dừng lại, mắt em chẳng còn nhìn tôi tha thiết – nụ cười của gió thoảng tắt lịm. Em tôi chết rồi, tôi giết em…</p>
<p>Ngày tang lễ, trời mưa dầm dề, tôi chỉ đứng ở phía xa chứ không lại gần. Khuôn mặt của ba mẹ em đau đậm, da nhăn nheo, tóc bạc trắng. Có ai đó… đến, quỳ thụp trước họ, dập đầu xin lỗi – cha tôi !</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>.</p>
<p>Nửa chiếc cầu còn lại, chân tôi bước mãi nhưng không bao giờ qua nỗi….</p>
<p>Hôm qua ba mẹ em gọi điện bảo tôi đến, thắp cho em một nén hương – đã 2 năm kể từ ngày ấy…</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p4.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những câu chuyện ngắn ý nghĩa (Phần 3)</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p3.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p3.html#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 09 Jul 2011 15:46:40 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 7]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3391</guid>
		<description><![CDATA[Thế Em Xin Anh 1 Ngày Yêu Em Nhé &#8212;Sưu tầm&#8212; Yêu em trong một ngày anh nhé!!! Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi&#8230; -Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!! -Nghĩa&#8230; nghĩa là sao?? -Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !! -Em đùa hoài !! [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3392" class="wp-caption alignleft" style="width: 210px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/11022011.jpg"><img class="size-full wp-image-3392" title="Một ngày yêu em..." src="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/11022011.jpg" alt="Một ngày yêu em..." width="200" height="170" /></a><p class="wp-caption-text">Một ngày yêu em...</p></div>
<h2><strong>Thế Em Xin Anh 1 Ngày Yêu Em Nhé</strong></h2>
<p style="text-align: right;">&#8212;Sưu tầm&#8212;</p>
<p>Yêu em trong một ngày anh nhé!!!<br />
Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi&#8230;<br />
-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!<br />
-Nghĩa&#8230; nghĩa là sao??<br />
-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!<br />
-Em đùa hoài !!<br />
-Em không biết nói đùa bao giờ.</p>
<p>***</p>
<p><span id="more-3391"></span>Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp&#8230; Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ&#8230; là về người con gái bên cạnh tôi đây !!<br />
-Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!<br />
-Ừ ừ&#8230;<br />
-Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu&#8230; phải thích thú cơ.<br />
-Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! &#8211; Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và&#8230; hạnh phúc.<br />
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!</p>
<p>Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ?? Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất &#8230;<br />
Sáng hôm sau..<br />
Reng !!!<br />
-Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé !!<br />
-Vâng vâng, anh biết rồi ạ&#8230;<br />
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà &#8220;nàng người yêu bé nhỏ&#8221; đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy&#8230;.<br />
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú&#8230; Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải..</p>
<p>Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động&#8230;</p>
<p>Nhưng không, nàng nhăn mặt&#8230; Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, &#8220;anh lại bê bối thế này nữa à ??&#8221;, nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì&#8230; tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi&#8230;.</p>
<p>Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được &#8230;.</p>
<p>Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ&#8230; Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan&#8230;. Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :<br />
-Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?<br />
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế&#8230; Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.<br />
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động&#8230; Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.</p>
<p>-Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? &#8211; Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.<br />
-Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.<br />
-Bé nào mà bé? Tui&#8230; lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!<br />
-Ơ, anh xin lỗi&#8230;..<br />
-Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì&#8230;. cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè !!<br />
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm&#8230;</p>
<p>Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa nhau&#8230;.. Tạm biệt em, em nhé !!<br />
Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối&#8230;.<br />
-Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??<br />
-Sao em biết??<br />
-Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết&#8230; Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!<br />
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt&#8230;. &#8220;Ngọc Châu 090&#8230;&#8230;.. / SG nhớ HN..&#8221;</p>
<p>-Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? &#8211; Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.<br />
-Một tháng !!</p>
<p>-Vì sao lâu thế?</p>
<p>-Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không&#8230;</p>
<p>-Ngốc lắm đấy nhé&#8230; Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?</p>
<p>-Uh, tốt lắm&#8230;.</p>
<p>Đột nhiên</p>
<p>Em khóc !!!</p>
<p>Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề&#8230; Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ&#8230;.</p>
<p>Vì sao thế&#8230;. tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời&#8230;..<br />
Trời đông lạnh lắm !!!</p>
<p>***</p>
<p>Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi&#8230;. Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn &#8220;Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé&#8221;&#8230; rồi lại &#8220;Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi&#8221;&#8230; Em làm tôi đau tim !!</p>
<p>Em làm tôi đau tim !!</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<p>Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau&#8230;</p>
<p>Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng chóng tàn&#8230;.</p>
<p>Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu &#8220;Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được&#8230;&#8221;. Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau&#8230;.</p>
<p>Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!!</p>
<p>Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : &#8220;Anh hãy quên em đi !!&#8221;</p>
<p>Làm sao tôi quên được ???</p>
<p>Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro&#8230; Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ&#8230;. Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi&#8230;</p>
<p>Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức&#8230; Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ&#8230;.</p>
<p>Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy&#8230; Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi&#8230; ngỡ ngàng nhìn tôi&#8230;..</p>
<p>-Anh đi đi!!</p>
<p>-Sao thế em??</p>
<p>-Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?</p>
<p>-Anh chỉ muốn biết vì sao thôi&#8230;. em hãy giải thích cho anh hiểu&#8230;.</p>
<p>-Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả&#8230;</p>
<p>Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa&#8230;</p>
<p>Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên &#8220;Anh về đi, người yêu tôi đây&#8221; !!</p>
<p>Thôi, thế là&#8230; hết !!!</p>
<p>Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ&#8230;.Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay&#8230;</p>
<p>Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc&#8230;&#8230;</p>
<p>Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi&#8230;.</p>
<p>Alô !!</p>
<p>-Chào anh, tôi là&#8230; một người lạ &#8211; giọng con trai miền Nam</p>
<p>-Anh là ai??</p>
<p>-Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?</p>
<p>-Em gái anh là ai? &#8211; Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.</p>
<p>-Em gái tôi tên&#8230; Ngọc Châu.</p>
<p>Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy&#8230; Nhưng không kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em&#8230;</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;.</p>
<p>Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số đt cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ??</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;.</p>
<p>Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ??</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;.</p>
<p>Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;.</p>
<p>Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy&#8230;. Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại&#8230; yêu anh trong một ngày, thế thôi&#8230;. Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi&#8230;</p>
<p>Tất cả chỉ vì &#8230; một căn bệnh không thể chữa khỏi&#8230;..</p>
<p>Ngày tháng năm&#8230;</p>
<p>Anh đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết&#8230;&#8230; Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên &#8220;Người yêu tôi đây !!&#8221;.</p>
<p>Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi&#8230;.</p>
<p>***</p>
<p>Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó&#8230; Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ&#8230;..</p>
<p>Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.</p>
<p>Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất&#8230;</p>
<p>Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời&#8230;.</p>
<p>Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy&#8230;.. Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên&#8230;. cho người sống còn đau&#8230;.</p>
<p>Gió thổi bay đến ngày quá khứ&#8230; có cô bé quàng chiếc khăn len màu hồng, cười mím chi&#8230;.</p>
<p>-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé !</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p3.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những câu chuyện ngắn ý nghĩa (Phần 2)</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p2.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p2.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 08 Jul 2011 15:39:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 7]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3387</guid>
		<description><![CDATA[Đàn ông mà &#8212;Sưu tầm&#8212; Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau. - Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”. - Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”. -“Em không quan tâm, em chỉ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3388" class="wp-caption alignleft" style="width: 310px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/06032011.jpg"><img class="size-medium wp-image-3388" title="Đàn ông mà..." src="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/06032011-300x232.jpg" alt="Đàn ông mà..." width="300" height="232" /></a><p class="wp-caption-text">Đàn ông mà...</p></div>
<h2><strong>Đàn ông mà</strong></h2>
<p style="text-align: right;">&#8212;Sưu tầm&#8212;</p>
<p>Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.</p>
<p>- Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”.</p>
<p>- Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”.</p>
<p>-“Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?”</p>
<p>Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình. 24 tuổi, trẻ trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời.</p>
<p>Thật đáng tiếc.</p>
<p><span id="more-3387"></span>-“Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh”. Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.</p>
<p>-“Nhưng anh yêu vợ anh”. Chàng trai trả lời một cách cương quyết.</p>
<p>-“Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty ….?”</p>
<p>Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.</p>
<p>-“Em yêu anh vì cái gì?”. Chàng trai lên tiếng.</p>
<p>-“Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt”.</p>
<p>-“Em biết ba năm trước anh như thế nào không?”. Chàng trai châm điếu thuốc nói.</p>
<p>-“Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa”.</p>
<p>-“Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ”. Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói.</p>
<p>“Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt.”</p>
<p>-“Vậy tại sao….” Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.</p>
<p>-“Vì cô ấy à?”</p>
<p>-“Ừ”.</p>
<p>-“Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.</p>
<p>Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn”.</p>
<p>Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói.</p>
<p>-“ Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu.”</p>
<p>“Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được.”</p>
<p>Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm.</p>
<p>-“À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?” Chàng trai cười và xin lỗi cô gái.</p>
<p>-“Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy”.</p>
<p>‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi.” Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. “Chỉ có điều, đến độ tuối của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy.”</p>
<p>-“Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?”.</p>
<p>-“Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé.” Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.</p>
<p>-“Không cần đâu, em tự về được mà”. Cô gái xua tay nói. “Anh về đi, đừng để cô ấy lo lắng”. Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.</p>
<p>“Cô ấy đẹp không?”</p>
<p>“Đúng thế. Cô ấy rất đẹp”.</p>
<p>Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối.</p>
<p>Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên.</p>
<p>Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.</p>
<p>“Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá à…”</p>
<p>Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng.</p>
<p>Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p2.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Những câu chuyện ngắn ý nghĩa (P1)</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p1.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p1.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 01 Jul 2011 13:21:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Đọc và suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 7]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3384</guid>
		<description><![CDATA[Học cách lắng nghe … &#8212;Sưu tầm&#8212; Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm… Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác. Nửa đêm. Những ý [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3385" class="wp-caption alignleft" style="width: 210px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/1402-20022011.jpg"><img class="size-full wp-image-3385" title="Học cách lắng nghe..." src="http://haonguyen.com/uploads/2011/07/1402-20022011.jpg" alt="Học cách lắng nghe..." width="200" height="170" /></a><p class="wp-caption-text">Học cách lắng nghe...</p></div>
<h2><strong>Học cách lắng nghe …</strong></h2>
<p style="text-align: right;">&#8212;Sưu tầm&#8212;</p>
<p>Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm…</p>
<p>Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác. Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ.</p>
<p>Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”.</p>
<p>Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.</p>
<p>- Mẹ đấy ạ? – Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ.</p>
<p>Giọng thì thầm tiếp tục:</p>
<p><span id="more-3384"></span>- Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và… Có cái gì đó không ổn.</p>
<p>Người mẹ cố im lặng…</p>
<p>- Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…</p>
<p>Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.</p>
<p>- Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ…</p>
<p>Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:</p>
<p>- Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…Giọng nói bên kia lại ngắt quãng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:</p>
<p>- Mẹ còn nghe con không ? Con xin mẹ đừng đặt máy! – Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!</p>
<p>- Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.</p>
<p>- Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…</p>
<p>Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà để ở đầu giường.</p>
<p>- Mẹ đang nghe con đây – Người mẹ thì thầm.</p>
<p>- Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?</p>
<p>- Không – người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại – con ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.</p>
<p>- Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…</p>
<p>- Nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con. Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi. Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.</p>
<p>- Có taxi rồi mẹ ạ! – Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn.</p>
<p>- Con về nhà ngay đây, mẹ nhé! Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng. Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:</p>
<p>- Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại ? Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:</p>
<p>- Có lẽ cô bé đã không gọi nhầm…</p>
<p>- Bố mẹ làm gì thế ? – Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.</p>
<p>- Bố mẹ đang tập… – Người mẹ trả lời.</p>
<p>- Tập gì ạ ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ. – Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/doc-va-suy-ngam/nhung-cau-chuyen-ngan-y-nghia-p1.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>14/06/2011</title>
		<link>http://haonguyen.com/nhat-ky/14062011.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/nhat-ky/14062011.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 14 Jun 2011 06:20:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật ký]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 6]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3252</guid>
		<description><![CDATA[Tự nhiên đọc 1 cái status là lạ mà cảm thấy sống mũi như có gì đó ngàn ngạt, khó chịu&#8230; Gà núi, lợn Mán, gái bản, rau rừng&#8230;. Con người ta ai cũng có những cảm xúc, những tình cảm riêng&#8230;Tôi cũng vậy! Tôi chợt nhớ về những tranh luận với mọi người, khi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="attachment_3253" class="wp-caption alignleft" style="width: 210px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/06/27042011.jpg"><img class="size-full wp-image-3253" title="Tôi..." src="http://haonguyen.com/uploads/2011/06/27042011.jpg" alt="Tôi..." width="200" height="170" /></a><p class="wp-caption-text">Tôi...</p></div>
<p>Tự nhiên đọc 1 cái status là lạ mà cảm thấy sống mũi như có gì đó ngàn ngạt, khó chịu&#8230;</p>
<p>Gà núi, lợn Mán, gái bản, rau rừng&#8230;.</p>
<p>Con người ta ai cũng có những cảm xúc, những tình cảm riêng&#8230;Tôi cũng vậy! Tôi chợt nhớ về những tranh luận với mọi người, khi mọi người đang cân nhắc xem nên lấy người mình yêu hay nên lấy người yêu mình thì tôi lại có 1 ý kiến khác: yêu người mình lấy <img src='http://haonguyen.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Và cuộc sống vẫn trôi với bao bộn bề và ngột ngạt của nó. Tôi đã quên gần hết những chuyện xa xưa&#8230;Tôi đang sống và đang yêu người tôi sẽ lấy làm vợ!</p>
<p>Một hơi thở dài&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span id="more-3252"></span>Đã 2 năm qua đi rồi. Đừng cố quên vì sẽ nhớ, đừng cố nhớ vì sẽ quên&#8230;</p>
<p>Tháng Sáu, nơi bắt đầu.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/nhat-ky/14062011.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cùng nghe lại bài hát &#8220;Giọt Sương Trên Mi Mắt&#8221;</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/cung-nghe-lai-bai-hat-giot-suong-tren-mi-mat.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/cung-nghe-lai-bai-hat-giot-suong-tren-mi-mat.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 28 Apr 2011 18:15:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Nhạc trữ tình]]></category>
		<category><![CDATA[Nhật ký]]></category>
		<category><![CDATA[nhạc trữ tình]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[tháng 4]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=3002</guid>
		<description><![CDATA[&#8220;&#8230;Có nhửng lúc em cười thật buồn Sao em không khóc cho lòng, lòng nhẹ nhàng hơn&#8230;&#8221; Nhiều lúc cuộc sống khiến tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc khi có những người thân, những người bạn, những người&#8230;xa lạ nhưng lại sống tốt với mình. Cuộc sống thật đẹp và càng ngày tôi càng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: left;"><em>&#8220;&#8230;Có nhửng  lúc em cười thật buồn<br />
Sao em không khóc cho lòng, lòng nhẹ nhàng hơn&#8230;&#8221;</em></p>
<p style="text-align: left;">Nhiều lúc cuộc sống khiến tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc khi có những người thân, những người bạn, những người&#8230;xa lạ nhưng lại sống tốt với mình. Cuộc sống thật đẹp và càng ngày tôi càng thấy rõ rằng người ta bật khóc vì vui mừng sẽ tốt hơn ngàn lần gượng cười vì đau khổ&#8230;</p>
<p style="text-align: left;"><span id="more-3002"></span></p>
<div id="attachment_3004" class="wp-caption aligncenter" style="width: 490px"><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/04/Nuoc-mat.gif"><img class="size-full wp-image-3004" title="Giọt sương hay nước mắt?" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/04/Nuoc-mat.gif" alt="Giọt sương hay nước mắt?" width="480" height="360" /></a><p class="wp-caption-text">Giọt sương hay nước mắt?</p></div>
<p>Những ngày cuối tháng 4 luôn rất đặc biệt đối với tôi. Từ năm sinh ra đến 1 năm về trước, tháng 4 luôn gắn với tôi với biết bao sự kiện, thậm chí là những bước ngoặt cuộc đời. Nhưng giờ đây, tôi cảm thấy mình đang sống trong những ngày tháng 4 tươi đẹp, tôi đã biết mình cần làm gì và nên làm gì. Tôi cảm thấy mình đang thực sự trưởng thành.</p>
<p style="text-align: left;">Chút hoài niệm về tháng 4, lướt qua những dấu ấn quan trọng của cuộc đời để thấy mình trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, yêu đời hơn. Tôi muốn lắng nghe lại 1 bài hát mà tôi đã sợ khi phải nghe nó suốt 1 thời gian dài&#8230;</p>
<p style="text-align: left;">Các bạn đừng để những tâm sự của tôi ở đây làm ảnh hưởng đến bài hát nhé. Đây là 1 bài hát hay.</p>
<h2 style="text-align: center;">Giọt Sương Trên Mi Mắt</h2>
<p style="text-align: right;">Ca sĩ: Hồng Nhung</p>
<p>Em đâu có biết lúc mặt trời sinh ra<br />
Mặt trời là nước mắt suốt cuộc đời mẹ  cha<br />
Khi em đả lớn nụ hồng nở trong tim<br />
Giọt sương trên mí mắt là cuộc tình  , cuộc tình đầu tiên.</p>
<p>Khi em cất tiếng khóc chào đời bên nôi<br />
Buồn vui  như cơn gió thoảng ngoài trời xa xôi<br />
Khi ta bổng thấy tuổi ngày càng nhiều  thêm<br />
Càng khô giòng nước mắt còn cuộc đời, cuộc đời buồn tênh</p>
<p>Có nhửng  lúc em cười thật buồn<br />
Sao em không khóc cho lòng, lòng nhẹ nhàng hơn<br />
Vì có  nhửng lúc ta nhìn cuộc đời, niềm vui trong ánh mắt còn lệ<br />
buồn, lệ buồn trên  môi</p>
<p>Xin em hảy khóc nồng nàng từ con tim<br />
Xôn xao giòng nước mắt hết  buồn phiền trom em<br />
Khi ta đã có nụ cười ở trong tim<br />
Giọt sương trên mí mắt  là mặt trời, mặt trời diệu êm&#8230;</p>
<p><object classid="clsid:6bf52a52-394a-11d3-b153-00c04f79faa6" width="466" height="262" codebase="http://activex.microsoft.com/activex/controls/mplayer/en/nsmp2inf.cab#Version=5,1,52,701"><param name="playcount" value="2" /><param name="url" value="http://haonguyen.com/uploads/2011/04/Giot-Suong-Tren-Mi-Mat-Hong-Nhung.mp3" /><param name="src" value="http://haonguyen.com/uploads/2011/04/Giot-Suong-Tren-Mi-Mat-Hong-Nhung.mp3" /><embed type="application/x-mplayer2" width="466" height="262" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/04/Giot-Suong-Tren-Mi-Mat-Hong-Nhung.mp3" url="http://haonguyen.com/uploads/2011/04/Giot-Suong-Tren-Mi-Mat-Hong-Nhung.mp3" playcount="2"></embed></object></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/cung-nghe-lai-bai-hat-giot-suong-tren-mi-mat.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
<enclosure url="http://haonguyen.com/uploads/2011/04/Giot-Suong-Tren-Mi-Mat-Hong-Nhung.mp3" length="3268112" type="audio/mpeg" />
		</item>
		<item>
		<title>Lịch sử và giai thoại ngày Valentine</title>
		<link>http://haonguyen.com/cuoc-song/l%e1%bb%8bch-s%e1%bb%ad-va-giai-tho%e1%ba%a1i-ngay-valentine.html</link>
		<comments>http://haonguyen.com/cuoc-song/l%e1%bb%8bch-s%e1%bb%ad-va-giai-tho%e1%ba%a1i-ngay-valentine.html#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 Feb 2011 05:12:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Hảo Nguyễn</dc:creator>
				<category><![CDATA[Bài viết mới]]></category>
		<category><![CDATA[Chuyện đời - chuyện người]]></category>
		<category><![CDATA[Cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[giai thoại]]></category>
		<category><![CDATA[lịch sử]]></category>
		<category><![CDATA[Tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[valentine]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://haonguyen.com/?p=2612</guid>
		<description><![CDATA[Ngày ra pháp trường, vị linh mục để lại vài dòng ngắn cảm ơn cô gái về tình bạn và lòng trung thành của cô. Ông ký tên “Tình yêu từ Valentine của bạn”. Thông điệp này được viết vào ngày 14 tháng Hai, năm 269 sau công nguyên. Cách đây đã lâu lắm rồi, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong></p>
<div id="attachment_2613" class="wp-caption alignleft" style="width: 260px"><strong><a class="highslide" onclick="return vz.expand(this)" href="http://haonguyen.com/uploads/2011/02/valentine-nho-1.jpg"><img class="size-full wp-image-2613" title="Lịch sử và giai thoại Valentine" src="http://haonguyen.com/uploads/2011/02/valentine-nho-1.jpg" alt="Lịch sử và giai thoại Valentine" width="250" height="195" /></a></strong><p class="wp-caption-text">Lễ tình nhân khởi đầu từ năm 269 sau công nguyên, mang lại cơ hội ca ngợi tình yêu của các đôi lứa</p></div>
<p>Ngày ra pháp trường, vị linh mục để lại vài dòng ngắn cảm ơn cô  gái về tình bạn và lòng trung thành của cô. Ông ký tên “Tình yêu từ Valentine  của bạn”. Thông điệp này được viết vào ngày 14 tháng Hai, năm 269 sau công  nguyên.</strong></p>
<p>Cách đây đã lâu lắm rồi, từ thế kỷ thứ 3 sau công nguyên, vua  Claudius đang trị vị đế quốc La Mã. Để đảm bảo có được một quân đội hùng mạnh  phục vụ cho việc chinh phục các vùng đất mới, Claudius rất cần có sự phục vụ của  các thanh niên trai tráng trong vương quốc cho các cuộc chiến chinh bất tận. Để  những người đàn ông không phải vướng bận nỗi lo gia đình, nhà vua đưa ra một đạo  luật cực kỳ vô lý: không người đàn ông nào được phép lập gia đình, thậm chí cả  yêu cũng không được phép.</p>
<p>Thông cảm với tình yêu của các đôi trai gái, một vị linh mục  công giáo đã tổ chức các lễ cưới bí mật cho những đôi uyên ương. Hôn lễ vừa có  vị ngọt ngào của tình yêu đôi lứa, vừa có sự hồi hộp căng thẳng đề phòng những  bước chân của đám lính tuần tra theo lệnh của nhà vua.</p>
<p><span id="more-2612"></span>Một đêm nọ vị linh mục vừa kết thúc lễ cưới bí mật cho một đôi  bạn trẻ thì đám lính ập vào. Đôi uyên ương kịp thời thoát thân, vị linh mục bị  bắt và tống giam vào ngục tối chờ ngày ra pháp trường. Từ trong ngục tối, vị  linh mục vẫn rao giảng về tình yêu, những cuộc trao đổi của ông và con gái viên  giám ngục đã làm cô gái cảm nhận được sự kỳ diệu của tình yêu, cô đã giúp ông  rất nhiều trong việc tổ chức những đám cưới ngay trong ngục tối.</p>
<p>Ngày ra pháp trường, vị linh mục để lại vài dòng ngắn cảm ơn cô  về tình bạn và lòng trung thành của cô. Ông ký tên “Tình yêu từ Valentine của  bạn”. Thông điệp này được viết vào ngày 14 tháng Hai, năm 269 sau công  nguyên.</p>
<p>Những dòng nhắn gửi này đã khởi đầu cho phong tục trao đổi những  thông điệp tình yêu vào ngày ông bị tử hình, mà sau này được gọi theo nickname  của ông: ngày Valentine&#8230; Những người yêu nhau chọn ngày này để tôn vinh tình  yêu và để nói lên một chân lý: “tình yêu là bất tử”</p>
<h3>Hoa hồng và Chocolate cho ngày Valentine</h3>
<p>Hoa hồng là món quà cực kỳ tinh tế không gì thay thế được trong  ngày lễ tình nhân, vì hoa hồng đỏ được coi là hoa thánh dành cho Thần Vệ nữ, nữ  thần sắc đẹp, màu đỏ tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt. Hoa hồng đỏ thể hiện  tình yêu của đôi lứa được xây nên từ chính những dòng máu đỏ lấy ra từ tim.  Những cái gai của hoa hồng như những khó khăn và trắc trở sẽ gặp phải trên suốt  quãng đường tình sẽ đi qua, nhưng ai đủ can đảm vượt qua thì sẽ đạt được tình  yêu nồng thắm và cháy bỏng.</p>
<p>Khi bạn tặng cho một ai đó đóa hoa hồng đỏ nghĩa là bạn đã trao  cho người ấy thông điệp cực kỳ quan trọng “I LOVE YOU”.</p>
<p>Chocolate trở thành quà tặng trong ngày Valentine bắt đầu từ năm  1902. Một trong những slogan được dập nổi trên những miếng chocolate là &#8220;Be  Mine&#8221; (Hãy là của anh/em). Nếm một miếng Chocolate bạn sẽ cảm nhận được đầy đủ  các vị : chát đắng, ngọt bùi&#8230; Cũng giống như khi bạn nếm trải tình yêu có khi  ngọt ngào, có lúc đắng chát, nhưng tình yêu luôn mang đến cho con người sự thích  thú khi được trải nghiệm nó.</p>
<p>Mặt khác Chocolate còn là một thực phẩm bổ dưỡng, mang lại cho  con người sức khỏe, sự hưng phấn. Từ rất lâu trong các bộ tộc thổ dân da đỏ  người ta đã biết đến Chocolate như một thực phẩm của quyền lực và sức mạnh.</p>
<p>Debra Waterhouse &#8211; tác giả cuốn “Vì sao phụ nữ cần Chocolate”,  viết rằng: 68% phụ nữ có ham muốn dành cho Chocolate, 50% sẽ chọn chocolate hơn  sex và 22% sử dụng Chocolate như một thực phẩm kích thích.</p>
<h3>Valentine của dân tộc Việt</h3>
<p>Rất nhiều bạn trẻ Việt ngày nay cho rằng Valentine là một ngày  lễ được du nhập từ phương Tây, một ngày lễ ngoại. Tuy nhiên, nếu tìm hiểu kỹ  trong các lễ hội của dân tộc, chúng ta sẽ thấy tổ tiên người Việt cũng đã có một  ngày lễ hội Valentine thuần Việt hết sức hấp dẫn và đặc sắc, thậm chí còn mãnh  liệt hơn cả phương Tây. Đó là lễ hội Miếu Trò ở Lâm Thao Phú Thọ, hay còn gọi là  lễ hội “linh tinh tình phộc”.</p>
<p>Chỉ riêng tên gọi “linh tinh tình phộc” hoặc “nõ nường” đã gợi  cho người nghe một điều gì đó liên quan đến những hoạt động của tình ái. Một  đoạn trích trong tác phẩm “Đêm hội nõ nường” của nhà văn Cao Sơn cũng thể hiện ý  này: “Ngay cả các cụ cao niên nhất trong làng cũng không ai biết rõ Lễ hội Nõ  Nường có tự bao giờ, chỉ biết cứ hai năm một lần, nhằm năm nhuận, đến hai tám  tháng hai âm lịch là Hội diễn ra: rước linh tượng Nõ và Nường &#8211; mô phỏng hai cái  đặc trưng riêng nhất của đàn ông và đàn bà&#8221;.</p>
<p>Dân Việt ta từ lâu lắm cũng đã có một Valentine của riêng mình,  một Valentine đầy máu sắc hội hè, đầy những hấp dẫn, đầy những kích thích rạo  rực và hết sức nhân văn.</p>
<blockquote><p>Nõ và Nường đều được làm bằng nan tre cật, được phết giấy và cắm  những cành lá nhỏ ở những vị trí thích hợp, trông như thật.</p>
<p>Vào Hội, dân làng chọn ra các trai thanh nữ tú để khiêng kiệu.  Nõ được rước đi từ đền thờ Ông. Nường rước đi từ đền thờ Bà. Hai kiệu Nõ Nường  gặp nhau ở ngã ba đường cái quan, vờn nhau, quấn lấy nhau rồi song song cùng  tiến về khu sân rộng trước hai đền. Lại vờn, lại múa và rồi trong tiếng hò reo,  tiếng trống chiêng được thúc lên đến cực đỉnh thì Nõ và Nường đâm xuyên qua nhau  và bùng cháy. Rồi thì đèn đuốc được tắt hết. Dân làng tản ra , những cặp vợ  chồng trẻ, những cặp tình nhân chụm đầu bàn tán, phỏng ước.</p>
<p>Chỉ có 7 chàng trai và 9 cô gái được làng tuyển chọn kỹ lưỡng  trong vô số những nam thanh nữ tú của làng đã đăng ký tham dự từ trước. Số 7 và  số 9. Số 7 tượng trưng cho khí dương, cho trời, cho hạt giống. Số 9 tượng trưng  cho khí âm, cho đất, nơi tiếp nhận hạt giống. Có chênh lệch vậy để nói rằng đất  còn nhiều, cơ hội gieo trồng còn lớn, cứ thoải mái và đừng bao giờ mất hy vọng ở  mùa sau.</p>
<p>Đám trẻ được làng chọn sẽ tản ra, cánh trai đi trước, tìm đến  bên thửa ruộng ngồi thổi kèn lá, cánh con gái được bịt mắt, ngậm trên môi chiếc  bẹ lúa non làm kèn cứ lắng theo tiếng kèn lá của người trai thổi mà tìm đến.  Tiếng kèn gọi bạn. Tiếng lá bắp đáp lời bạn tình. Râm ran. Rộn lên rồi lắng dần.  Và rồi ngay tại bờ ruộng, trong đêm yên tĩnh và bóng tối đồng loã, chở che của  đêm cuối tháng, những cuộc giao hoan, ân ái được diễn ra. Người ta gọi đó là  cách dạy cho lúa cách sinh sản.</p>
<p>Sáng hôm sau, những cặp đã tìm được nhau sẽ gặp làng trình báo  để làng làm lễ cưới chính thức. Người ta tin rằng những cặp trai gái được thành  thân theo nghi lễ này đều được thần linh phù hộ và có một cuộc sống đầy may  mắn.”</p>
<p style="text-align: right;"><em>(Trích Đêm hội nõ nường &#8211; nhà văn Cao  Sơn)</em></p>
</blockquote>
<p style="text-align: right;">Copy từ internet</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://haonguyen.com/cuoc-song/l%e1%bb%8bch-s%e1%bb%ad-va-giai-tho%e1%ba%a1i-ngay-valentine.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

