—Thanh Hà— Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung
Tiên đề của tình yêu: ai cũng có cho riêng mình ‘một nửa’ Là thiên thần, thường nhân hay ác quỷ Con tim nào cũng biết tiếng yêu thương Nơi trần gian, cõi địa ngục, trốn thiên đường Ai cũng có cho riêng mình ‘một nửa’
Nếu như em là sắt Thì anh là Carbon Dẫu dài ngắn vuông tròn Vẫn sắt son trong một Nếu như em là cột Anh xin làm căn nhà Dù bão tố phong ba Vẫn ôm em, che chở
Vào khoảng 6/1937, báo “Tiểu thuyết thứ bảy” xuất bản tại Hà Nội đăng truyện ngắn Hoa ti gôn của ký giả Thanh Châu. Theo đó câu chuyện kể lại một mối tình giữa một chàng nghệ sĩ và một thiếu nữ. Sau đó không lâu, toà soạn nhận được của một người thiếu phụ [...]