|

Tự dưng muốn khóc…

Mình đã khóc không chỉ 1 lần trong ngày hôm nay. Từ đêm qua, sáng nay, và có lẽ là mình quá uỷ mỵ, quá yếu đuối. Hay tại mình quá yêu???

Mình nhớ bài thơ cũ mình viết. Mình quá yếu đuối. Trong tình cảm mình giống một đứa trẻ uỷ mỵ hơn là một người đàn ông cứng rắn.

Dù em có quên anh

Dù em có quên anh
Trời vẫn xanh và hoa hồng vẫn đỏ
Con tim cô đơn vẫn luôn nhớ về em
Trong lòng anh vẫn nguyên một niềm tin:
” Ngày mai đó, em sẽ quay trở lại”
Và như thế ta được bên nhau mãi,
Yêu thương nhau và chia sẻ buồn vui,
Ta yêu nhau hơn mọi thứ trên đời
Tình yêu ấy, em ơi! Em còn nhớ ???

Tại vì đâu tình yêu ta tan vỡ?
Tại vì đâu em lỡ bỏ quên anh?
Con tim anh vẫn một mực chân thành
Sao em lỡ coi nó như cỏ rác????

Tại vì đâu tình yêu ta tan nát?
Phải chăng vì anh quá kém người ta?
Hay chỉ vì chút hờn dỗi thoáng qua
Em buột miệng nói ra điều không muốn???

Từng ngày qua anh đợi chờ em đến,
Dù chỉ là trong những giấc mơ thôi,
Nhưng mỗi ngày điều đó một xa xôi
Em đã bước đi về một phương trời khác.

Anh lặng nghe cõi lòng mình tan nát
Nhớ về em mà tim thấy nhói đau:
Trách chi đâu, đã là gì của nhau,
Buồn sao được, mình đâu bằng người khác.

Em đi về phương trời xa hạnh phúc,
Những chuyện xưa rồi cũng sẽ qua nhanh.
Nhưng cho dù em có cố quên anh
Trời vẫn xanh và hoa hồng vẫn đỏ.

Nghĩa là anh vẫn luôn thương, luôn nhớ.
Con tim anh vẫn luôn hướng về em,
Từng ngày qua anh vẫn một niềm tin:
” Ngày mai đó, em sẽ quay trở lại”


Bài viết khác:

Leave a Reply

*

Bộ gõ AVIM-Reloaded