Khi cất lên tiếng ca gởi về người yêu quê ta Ta át tiếng gió mưa thét gào cuộn dâng phong ba Em ơi! nghe chăng lời trái tim vọng ra Rung trong không gian mặt biển sôi ầm vang
Đường thương đau đày ải nhân gian ai chưa qua chưa phải là người ! Trong thói đời, cười ra nước mắt ! Xưa trắng tay gọi tên bằng hữu. Giờ giàu sang quên kẻ tâm giao, còn gian dối cho nhau.
Điều giản dị —Phú Quang— Dịu dàng hạt nắng đùa nhẹ trên áo Đôi môi em gọi bao khát khao Mắt em vời vợi đăm đắm trời cao Em mong manh tựa rừng cây trút rơi lá Gió chiều bỗng chợt xao xuyến mãi không nguôi Người yêu ơi dù mai này cách xa Mãi [...]